Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THAO – HAI NĂM, HAI LẦN NHẬN TIN DỮ

Quảng Trị02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THAO – HAI NĂM, HAI LẦN NHẬN TIN DỮ

Có những nỗi đau đến dồn dập, không cho người ta kịp nguôi ngoai. Với Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thao, chỉ trong hơn một năm ngắn ngủi, hai người con lần lượt ngã xuống trên những mặt trận khác nhau, để lại trong lòng mẹ khoảng trống không gì có thể bù đắp. Nhưng cũng từ những mất mát ấy, hình ảnh của một người mẹ Việt Nam kiên cường càng trở nên sáng ngời.

Sinh năm 1915 tại Hải Lệ, thị xã Quảng Trị, mẹ lớn lên trên vùng quê giàu truyền thống yêu nước. Cuộc đời mẹ gắn liền với những tháng ngày lao động bình dị, nuôi dạy các con bằng tình thương, sự cần cù và lòng tin rằng quê hương rồi sẽ có ngày được sống trong hòa bình.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, những người con của mẹ đã tình nguyện đứng vào hàng ngũ bảo vệ Tổ quốc.

Người con trai Ngô Văn Sằng là đội viên du kích. Giữa những ngày quê hương trở thành tuyến lửa, anh cùng đồng đội bám đất, bám làng, chiến đấu bảo vệ từng xóm nhỏ, từng cánh đồng và che chở cho nhân dân trước bom đạn. Ngày 5 tháng 5 năm 1965, anh anh dũng hi sinh trong khi làm nhiệm vụ.

Nỗi đau ấy còn chưa kịp lắng xuống thì chỉ hơn một năm sau, ngày 6 tháng 7 năm 1966, người con trai thứ hai Ngô Văn Chí, Hạ sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, cũng anh dũng hi sinh trên chiến trường. Từ lực lượng du kích địa phương đến quân đội chủ lực, hai người con của mẹ đã chọn những con đường khác nhau nhưng cùng chung một lời thề: quyết chiến đấu vì độc lập và tự do của dân tộc.

Hai năm liên tiếp, hai lần mất con. Đối với bất kỳ người mẹ nào, đó là nỗi đau tưởng như không thể vượt qua. Nhưng mẹ Nguyễn Thị Thao vẫn âm thầm sống tiếp, gìn giữ ký ức về các con và đặt niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Chính niềm tin ấy đã trở thành sức mạnh để mẹ vượt qua những năm tháng dài đằng đẵng của chiến tranh.

Mẹ sống đến năm 1997, đủ để chứng kiến quê hương hồi sinh sau những năm tháng khói lửa. Những con đường được nối dài, những cánh đồng xanh trở lại và tiếng trẻ thơ vang lên trên mảnh đất từng bị chiến tranh cày xới. Mỗi đổi thay của quê hương như một lời tri ân dành cho những người đã ngã xuống, trong đó có hai người con của mẹ.

Ngày 21 tháng 7 năm 2015, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 1467/QĐ-CTN, ghi nhận những cống hiến và hi sinh to lớn của mẹ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Hôm nay, tại Như Lệ, Hải Lệ, nơi thờ phụng mẹ vẫn là nơi con cháu và nhân dân thành kính tưởng niệm. Câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Thao nhắc nhở mỗi chúng ta rằng phía sau những chiến công của dân tộc là biết bao mái nhà đã lặng lẽ gánh chịu mất mát, để đất nước có được ngày độc lập và hòa bình.

Có những khoảng thời gian chỉ tính bằng một năm, nhưng chứa đựng cả đời đau thương của một người mẹ. Và cũng chính từ những năm tháng ấy, dân tộc Việt Nam đã viết nên bản anh hùng ca bằng sự hy sinh của những người con và bằng nghị lực phi thường của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – những người đã lặng lẽ giữ vững niềm tin giữa thời Hoa Lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn