CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ
Lịch sử thế giới có lẽ hiếm có người mẹ nào phải gánh chịu nỗi đau thương lớn lao như Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Sống trên dải đất Quảng Nam kiên cường nhưng cũng chịu nhiều bom đạn nhất, Mẹ Thứ đã lần lượt động viên 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại lên đường tham gia hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Nguyễn Thị Thứ.
Năm sinh: 1904 - Năm mất: 2010.
Quê quán: Điện Thắng Trung, Điện Bàn, Quảng Nam.
Danh hiệu: Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vĩ đại nhất.
Sự kiện: Có 9 người con ruột, 1 con rể và 2 cháu ngoại hy sinh vì Tổ quốc.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ:
CHÍN LẦN TIỄN CON ĐI, CHÍN LẦN KHÓC THẦM LẶNG LẼ
Lịch sử thế giới có lẽ hiếm có người mẹ nào phải gánh chịu nỗi đau thương lớn lao như Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Sống trên dải đất Quảng Nam kiên cường nhưng cũng chịu nhiều bom đạn nhất, Mẹ Thứ đã lần lượt động viên 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại lên đường tham gia hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
Mỗi lần một người con lên đường, mẹ lại tiễn ra đầu làng, nén nước mắt, dặn dò con đi đánh giặc cho giỏi, đừng lo cho mẹ ở nhà. Nhưng chiến tranh là tàn khốc. Từ năm 1948 đến năm 1974, Mẹ Thứ đã phải nhận 9 tờ giấy báo tử. Nỗi đau xé nát tâm can khi những đứa con mẹ mang nặng đẻ đau, bú dòng sữa mẹ lớn lên, lần lượt vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Có những năm, mẹ chưa kịp mãn tang đứa này thì tin dữ của đứa khác lại ập về. Mẹ cạn khô nước mắt, đêm đêm thắp nhang bàn thờ con mà lòng đau như bị dao cứa.
Không gục ngã trước đòn thù, trong khu vườn nhà mẹ ở Điện Bàn, Mẹ Thứ tự tay đào 5 hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, bộ đội cách mạng. Địch thường xuyên càn quét, bắt bớ, dọa nạt, đánh đập bà cụ mất con, nhưng mẹ kiên quyết bám trụ, vừa che chở bộ đội, vừa cảnh giới quân thù. Dòng máu của 9 người con đổ xuống đã hòa quyện vào lòng đất mẹ, trở thành biểu tượng tột cùng của sự hy sinh. Để tri ân mẹ, Nhà nước đã lấy nguyên mẫu chân dung Mẹ Thứ để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng khổng lồ tại Quảng Nam, tạc vào vĩnh hằng dáng hình của người mẹ hiền từ, bao dung và vĩ đại nhất của dân tộc.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Mỗi lần nhắc đến Mẹ Thứ, tôi không thể kìm được nước mắt. Chín lần tiễn con đi là chín lần mẹ trao tặng cho Tổ quốc những núm ruột của mình. Không có ngôn từ nào đủ sức diễn tả hết sự vĩ đại của mẹ. Mẹ Thứ chính là Tổ quốc. Trong những giờ sinh hoạt Chi đoàn và dạy học sinh, tôi luôn nhắc nhở các em về sự hy sinh vô bờ bến của các Bà mẹ Việt Nam. Chúng ta được sống trong hòa bình hôm nay, được ăn no mặc ấm là nhờ vào những giọt nước mắt lặng lẽ của các mẹ trong đêm thâu.


