CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – MỞ ĐƯỜNG GIỮA NÚI RỪNG BẮC MÊ
Ông Nguyễn Hữu Kỷ, sinh năm 1946, nhập ngũ năm 1980, công tác thuộc Huyện đội Bắc Mê. Khi ấy, trong bối cảnh biên giới phía Bắc còn nhiều khó khăn, ông cùng đồng đội thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: mở đường chiến lược.
Ở vùng núi Hà Giang, những con đường không chỉ phục vụ việc đi lại thông thường. Trong những năm tháng căng thẳng, đường còn là mạch nối giữa hậu phương với các địa bàn làm nhiệm vụ, giúp vận chuyển con người, lương thực, vật tư và các phương tiện cần thiết. Bởi vậy, việc mở được một tuyến đường mới hay giữ cho một tuyến đường luôn thông suốt có ý nghĩa rất lớn.
Nhiệm vụ của ông Kỷ và đồng đội là góp sức tạo nên những con đường như thế.
Giữa địa hình núi rừng Bắc Mê, công việc mở đường vô cùng vất vả. Có những đoạn phải phát cây, đào đất, san nền; có nơi gặp đá phải tìm cách phá và vận chuyển từng khối ra khỏi tuyến. Những con dốc cao, mặt đường lầy lội sau mưa hay những đoạn taluy dễ sạt lở đều khiến công việc trở nên nặng nhọc hơn.
Mỗi ngày làm việc là một ngày người lính phải đánh đổi bằng mồ hôi và sức lực. Đôi bàn tay chai sần vì cuốc, xẻng; quần áo lấm đầy đất đá; vai mỏi sau những lần vận chuyển vật liệu. Nhưng phía trước là yêu cầu của nhiệm vụ, vì vậy mọi người vẫn động viên nhau làm việc, cố gắng hoàn thành từng đoạn đường theo kế hoạch.
Có những tuyến phải làm gấp để kịp phục vụ nhiệm vụ. Khi ấy, thời gian nghỉ ngơi càng ít. Công việc có thể kéo dài từ sáng sớm đến khi trời tối, người này mệt thì người khác thay, cả tập thể cùng cố gắng để con đường sớm được khai thông.
Người làm nhiệm vụ mở đường không trực tiếp đối diện với chiến trường theo cách của những đơn vị chiến đấu, nhưng công việc của họ lại tạo điều kiện để những lực lượng phía trước hoàn thành nhiệm vụ. Một đoạn đường được mở rộng có thể giúp một chuyến hàng đi nhanh hơn. Một khu vực được san lấp kịp thời có thể giúp việc cơ động lực lượng thuận lợi hơn.
Chính vì vậy, mỗi mét đường được hình thành đều mang theo dấu ấn của những con người âm thầm làm việc phía sau.
Trong những tháng ngày ở Huyện đội Bắc Mê, ông Nguyễn Hữu Kỷ không chỉ góp sức bằng lao động mà còn sống giữa tình đồng chí, đồng đội. Cùng ăn, cùng ở, cùng làm nhiệm vụ trên những tuyến đường núi đã tạo nên những kỷ niệm khó quên. Gian khổ càng nhiều, tình cảm giữa những người cùng chung nhiệm vụ càng trở nên gắn bó.
Năm tháng đã trôi qua, những con đường ở Bắc Mê hôm nay đã rộng hơn, thuận tiện hơn. Nhiều dấu vết của những ngày mở đường năm xưa có thể đã thay đổi theo thời gian, nhưng công sức của những người từng góp sức tạo nên chúng vẫn là một phần đáng trân trọng của lịch sử địa phương.
Câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Kỷ là câu chuyện về một người lính đã dành sức mình cho những tuyến đường chiến lược giữa núi rừng Bắc Mê.
Không phải chiến công nào cũng được ghi dấu bằng tiếng súng. Có những đóng góp được tạo nên từ từng nhát cuốc, từng xẻng đất, từng mét đường được mở ra giữa núi rừng.
Và trong thời hoa lửa ấy, dấu chân của ông Nguyễn Hữu Kỷ cùng đồng đội đã hòa vào những con đường chiến lược – những con đường được mở bằng mồ hôi, sức lực và trách nhiệm với nhiệm vụ bảo vệ quê hương, đất nước.



