Câu chuyện thời hoa lửa - Mở màn cho việc chuyển đổi chiến lược, đầu năm 1965, Vùng IV Chiến thuật
Câu chuyện thời hoa lửa - Mở màn cho việc chuyển đổi chiến lược, đầu năm 1965, Vùng IV Chiến thuật
Cụ : Ngô Văn Hà kể về chuyện đời mình
Giọng cụ chậm rãi, đôi lúc ngắt quãng, kể lại câu chuyện cuộc đời lính ông từng nghe và từng tham gia: đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người lính trẻ Ngô Văn Hà mang trong lòng khát vọng duy nhất là khi non sông thanh bình sẽ trở về quê nhà huyện Duyên Hải, năm 1971 ông nhập ngũ tại tiểu đoàn 509, tại tỉnh Trà Vinh (cũ) nay là tỉnh Vĩnh Long cùng với những người bạn, người đồng đội tham gia vào các cuộc chiến đầy kiên cường, bất khuất có những đồng đội đã huy sinh vì hòa bình, có đồng đội là thương binh vì sự tươi đẹp và hòa bình của quê hương hiện tại. Ông là một trong những người trực tiếp tham gia những trận đánh cuối cùng làm nên chiến thắng lịch sử 30/4/1975.
Cụ cười... hồi tưởng kể lại trận chiến các đồng chí đồng đội ông từng tham gia:
Mở màn cho việc chuyển đổi chiến lược, đầu năm 1965, Vùng IV Chiến thuật ngụy tập trung lực lượng lớn mở cuộc hành quân mang tên Trần Trung Tiên 1 với ý đồ “tìm – diệt” vào vùng căn cứ ven biển của ta. Ở hướng Mỹ Long – Hiệp Thạnh, chúng sử dụng 2 tiểu đoàn chủ lực, 2 đại đội bảo an tiểu khu và 2 đại đội bảo an chi khu Cầu Ngang, chi khu Long Toàn có sự yểm trợ của máy bay, 2 trận địa pháo, 1 chiến đoàn hải thuyền, 1 chi đội thiết giáp M 113, dưới sự chỉ huy trực tiếp của 2 tên cố vấn Mỹ. Đầu tiên, chúng cho máy bay ném bom, pháo binh bắn phá dữ dội rồi sử dụng hải thuyền vận, chiến xa vận để chuyển quân đổ bộ, hình thành những mũi chia cắt, truy tìm các đơn vị vũ trang ta. Đang trong cuộc càn quét, khi ta nổ súng chống càn, chúng dùng xuồng cao tốc (người dân quen gọi là bo bo), chiến xa vận chuyển bọn bộ binh ập vào sau lưng, gây bất ngờ cho ta. Bọn bộ binh còn mang theo cả chó săn, nhằm tìm cho được cán bộ chiến sĩ ta mà tiêu diệt. Tại Hiệp Thạnh, tiểu đội du kích xã đã kịp thời phân tán, cùng nhân dân xuống “nhà âm” trú ẩn nên suốt 7 ngày địch chà đi xát lại, ta không gặp thiệt hại nào đáng kể. Không “tìm – diệt” được, địch rút các đơn vị chủ lực, hải thuyền, thiết giáp đi nơi khác, để lại đại đội bảo an chi khu, tiến hành đóng đồn bình định. Thực hiện linh hoạt phương châm “phân tán – tập trung” của loại hình chiến tranh du kích, tiểu đội du kích Hiệp Thạnh, chỉ với 8 tay súng đã chủ động dựa vào hệ thống vũ khí thô sơ bố trí sẵn mà tổ chức đeo bám, bắn tỉa, loại ra khỏi vòng chiến đấu hơn 30 tên địch, khiến đại đội bảo an phải co cụm lại phòng thủ, không dám bung ra đóng đồn. Suốt gần nửa tháng trời, liên tục gặp tổn thất trước mũi súng của du kích và vướng phải chông lôi các loại, chi khu Long Toàn buộc phải ra lệnh rút đại đội bảo an về quận lỵ, bỏ dở kế hoạch “hành quân tìm – diệt và đóng đồn bình định” tại xã căn cứ Hiệp Thạnh.



