CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – MỘT GIỜ HỌC ĐẶC BIỆT
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – MỘT GIỜ HỌC ĐẶC BIỆT
Hơn 15 năm dạy học, tôi đã quen với những buổi sinh hoạt ngoại khóa: múa hát, vẽ tranh, kể chuyện… Nhưng có một buổi sáng thứ Bảy cách đây không lâu, tôi đã sống trong những cảm xúc mà có lẽ cả đời mình không thể nào quên. Đó là chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa” – một hoạt động mà tôi nghĩ, không chỉ học trò học được điều hay, mà chính tôi, người giáo viên đứng lớp, cũng được “học lại” cách yêu thương và trân trọng cuộc sống hôm nay.
Từ một băn khoăn rất nhỏ…
Tuần trước khi diễn ra chương trình, trong giờ Đạo đức, tôi hỏi cả lớp: “Các con có biết vì sao chúng ta được cắp sách đến trường trong hòa bình không?”. Một bạn giơ tay rất nhanh: “Thưa cô, vì có các chú bộ đội ạ!”.
“Thế các con có muốn gặp một chú bộ đội ngày xưa để nghe chú kể chuyện không?”. Cả lớp reo lên: “Có ạ! Có ạ!”.
Và tôi quyết định: không chỉ kể chuyện trong sách nữa. Phải để các con được nghe tận tai, nhìn tận mắt những con người bằng xương bằng thịt – những người đã sống qua thời “hoa lửa” ấy.
Chương trình diễn ra tại lớp 2A vào giờ HĐTN. Các con ngồi ngay ngắn, mắt hướng lên màn hình TV:
Câu chuyện các con được nghe và xem hôm nay là câu chuyện của một người Sĩ quan Ngụy đã từng chỉ đạo quân Ngụy trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam năm xưa, nay ông quay trở lại Việt Nam thăm lại chiến trường xưa, tiếp xúc vơi những người Lính của Việt Nam còn sống sót năm ấy và cùng nhau kể chuyện, chia sẻ về cuộc chiến năm xưa:
Họ cùng nhau xem lại những thước phim tư liệu quý báu của cuộc chiến tại nơi mà ngày ấy đã diễn ra cuộc chiến tranh đẫm máu của biết bao đồng đội:
Và Họ đã cùng khóc, khóc vì hối hận, khóc vì khâm phục……
Và từ hôm nay, mỗi lần đọc câu chuyện lịch sử, mỗi lần hát Quốc ca, tôi sẽ nhắc các con rằng: “Hòa bình không tự nhiên mà có. Có những người đã mất tuổi thanh xuân, mất cả tính mạng để cho con được cười hôm nay.”
Cảm ơn “Câu chuyện thời hoa lửa”. Cảm ơn những nhân chứng sống. Và cảm ơn các con – những đứa trẻ đã biết rung động trước những điều giản dị mà thiêng liêng nhất.
Dưới lớp im phăng phắc. Các con học trò nhỏ của tôi – những đứa trẻ lớp 2, vốn hay nghịch ngợm – ngồi yên lặng như tờ. Có con mắt đỏ hoe. Có con cúi mặt, hai tay vê vê góc áo.
Tôi – cô giáo của chúng – cũng không cầm được nước mắt. Tôi phải ngoảnh mặt, giả vờ chỉnh lại áo cho một bạn gần đó để giấu đi giọt nước mắt đang trực trào ra.
Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn thường nhắc các con “phải biết ơn các anh hùng liệt sĩ”, nhưng chính tôi có lẽ cũng chưa đủ… chạm đến cảm xúc thật của các con. Phải để các con được nghe từ trái tim đến trái tim, phải để các con được thấy bằng mắt, khóc bằng nước mắt của chính mình, thì lòng biết ơn mới thực sự nảy mầm.
Hôm sau đi học, tôi thấy nhiều bạn mang theo những bức thư nhỏ, những bức tranh vẽ tặng “chú bộ đội cụ”. Một bạn nam thường ngày hay nghịch ngợm nhất lớp, lại tự viết một câu lên bảng: “Chúng em yêu các chú bộ đội”. Tôi nhìn dòng chữ nguệch ngoạc ấy mà mỉm cười. Nước mắt lại muốn trào ra.
Tôi viết những dòng này không phải để khoe mình đã làm được gì to tát. Tôi chỉ muốn gửi một lời tri ân đến tất cả những người lính năm xưa – dù còn sống hay đã hy sinh – những người đã cho tôi và các con học trò nhỏ của tôi một bài học không bao giờ quên.
Tân An, tháng 4 năm 2026
Tác giả: Cô Trần Thị Luyến – Giáo viên chủ nhiệm lớp 2A, Trường TH&THCS Tân An



