Bài viết

Câu Chuyện Thời Hoa Lửa : Mưa Nhoà Thương Cho Tay Mẹ.

Ninh Bình12/05/2026Trần Thị Minh Anh (XÃ BÌNH GIANG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu Chuyện Thời Hoa Lửa : Mưa Nhoà Thương Cho Tay Mẹ.

Tay mẹ đủ ấm để giữ con lại ,nhưng tay mẹ cũng đủ đau để lấp con xuống một nền đất đọng nước ,đầy tiếng bom nổ. Chỉ là lòng mẹ đau ,đau hơn bất cứ nỗi đau nào dồn lại .

Năm đó ,bom rơi đạn nổ ,tiếng mưa xoá nhoà cả âm thanh chân mẹ đi . Mặt đất nhão nhoét in lại dấu chân từng người chạy . Hầm tối chứa cả bao mạng người . Cái lạnh ,cái giá buốt ,cái âm thanh chói tai kia sao mà nghe ngay sát bên tai .

Người khóc chẳng thành tiếng , người lại mang nỗi lo âu giấu kín vào trong người . Mẹ Nghê năm đó chỉ là người phụ nữ bình thường trong xóm làng ,chồng mẹ cũng như bao người con yêu nước khác ,gác lại mái nhà mà ra nơi tiền tuyến ,gửi mẹ lại với tiếng chờ . Tay này mẹ chai sạn,thô ráp nắm lấy đôi tay nhỏ bé của người con bốn tuổi ,tay kia lại ôm chặt đứa trẻ còn đỏ hỏn trong lòng .

Trái tim mẹ đập theo từng tiếng bom rơi . Tiếng súng trò chơi lướt qua trên đầu . Mẹ Nghe thấy tiếng mưa ,nghe thấy tiếng người con lớn của mình nấc lên từng hồi trong cổ họng ,đứa lớn nắm chặt tay mẹ mình ,nắm chặt sợ buông ra sẽ lạc mất mẹ giữa dòng người chen chúc bước đi . Mái tóc nó rối bù ,khuôn mặt lấm lem đất bùn ,áo nó mặc chỗ rách được vài mảnh vải khâu lại .

Tay mẹ run ,nhưng tâm mẹ vững . Mẹ không phải không sợ ,chỉ là nỗi sợ đã quá lớn để thể hiện ra bên ngoài . Mẹ chẳng khóc nổi nữa ,mẹ còn hai đứa con,hai đứa con mà mình cần giữ chúng bên cạnh , không cho chúng phải vì điều gì mà phải bước vào ngưỡng tử .

Dưới căn hầm đó ,cái hơi lạnh của mưa rơi lạnh buốt qua đã thịt . Mùi đất ướt ,thấm qua tóc ,thấm qua áo vải đã sờn .

Tiếng bom nổ ,rất to ,rất lớn . Vọng vào tai đứa trẻ trong lòng mẹ . Nó giật mình ,nó khóc . Khóc rất to ,rất lớn ,rất thảm thiết. Mặt nó đỏ bừng vì khóc ,cái giọng chua chát lại chói tai .

Mẹ ôm nó vào lòng ,nhẹ nhàng dỗ ,đôi tay kia khẽ vỗ về cố dỗ nó nín. Nhưng mẹ dỗ mãi ,dỗ mãi ,tiếng khóc kia vẫn chẳng ngơi đi .

Lòng mẹ sốt ruột ,thấp thỏm ,tiếng mẹ nói ,nhẹ nhàng nhưng gấp gáp .

Những người ở phía sau lo lắng ,có người bước lên cùng mẹ vỗ về đứa bé . Nhưng làm đủ mọi cách vẫn chẳng nín . Lòng họ lo lắng một ,lòng mẹ lo lắng mười . Tay mẹ run quá ,lồng ngực mẹ phập phồng .

Cuối cùng ,mẹ dứt khoát cởi áo ra ,tay mẹ thoăn thoắt quấn chiếc áo quanh đứa con nhỏ của mình . Một quay lưng liền dứt khoát chạy ngược lại với dòng người.

Mẹ mở cửa hầm .

Bên ngoài mưa rơi như kim châm vào da thịt . Lạnh buốt . Bóng mẹ nhỏ bé tan vào màn mưa trắng xóa, đối mặt với tử thần đang gào thét trên bầu trời. Mẹ không chạy về phía sự sống, mẹ chạy về phía cái chết để bảo vệ sự sống cho hàng chục con người đang nấp dưới hầm kia. Tiếng khóc của đứa con nhỏ đỏ hỏn như xé toạc màn đêm, và mẹ biết, nếu mẹ còn ở lại, tiếng khóc ấy sẽ là "bản chỉ đường" cho lũ giặc tìm đến.

Mẹ đặt đứa trẻ xuống ,nó vẫn khóc ,nhưng tiếng khóc bị tiếng bom rơi và tiếng mưa áp đi phần nào. Lòng mẹ đau ,rất đau ,nước mắt mẹ rơi ,hoà vào nước mưa lạnh đang chảy từ tóc xuống mặt . Cổ họng mẹ nghẹn đắng ,chẳng nói thành lời.

Tay mẹ run rẩy ,bốc từng nắm đất nhão nhoét lên ,mẹ nói ,nói chẳng thành lời :

“ Mẹ xin lỗi . Mẹ xin lỗi ,tha lỗi cho mẹ… ”

Giọng mẹ khàn đặc ,cổ họng đau chẳng nói gì được nữa.

Từng nắm đất được mẹ bốc lên . Rồi hạ xuống .

Mẹ cũng là mẹ ,nhưng mẹ cũng là một người dân của đất nước . Chỉ là khoảnh khắc đứa trẻ đó ngừng tiếng khóc ,tim mẹ đau như có hàng ngàn mũi kim đâm vào .

Nhìn đứa trẻ đó nằm yên tĩnh dưới nền đất ướt ,nhìn khuôn mặt non nớt đã lấm lem bùn đó ,chẳng biết lúc đó mẹ đã thế nào . Phải chăng mẹ đã chết một phần nào đó trong tim .

Mưa rơi giữa làn đạn . Có người ôm lấy mẹ ,cái tay nhỏ bé của đứa con lớn quàng qua cổ mẹ . Ôm chặt lấy ,như phần nào xoá đi nỗi đau kia.

Mẹ chẳng khóc nổi nữa ,nắm tay đứa trẻ đó rồi bước vào căn hầm dưới nền đất ẩm. Để lại sau lưng là tiếng mưa như khóc than cho đứa trẻ đó.

Câu chuyện về người mẹ Lê Thị Nghê không chỉ là một trang sử đau thương, mà là một bài ca về lòng quả cảm. Mẹ là đại diện cho hàng triệu bà mẹ Việt Nam. Mẹ là biểu tượng cho lòng vị tha và sự bất khuất.

Năm đó ,mưa rơi trên tay mẹ ,mẹ nhớ ,mẹ chẳng quên . Mẹ là ngọn lửa đại diện cho tình mẫu tử thiêng liêng cao đẹp. Là ngọn cờ cao trong triệu người mẹ anh hùng,rực rỡ ,vị tha.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu Chuyện Thời Hoa Lửa : Mưa Nhoà Thương Cho Tay Mẹ. | Câu chuyện thời hoa lửa