Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Mười cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc

Trong Chiến tranh Việt Nam, Ngã ba Đồng Lộc là tuyến đường quan trọng bị bom đạn đánh phá ác liệt. Tại đây, 10 cô gái thanh niên xung phong tuổi còn rất trẻ đã làm nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường để đảm bảo giao thông cho tiền tuyến. Ngày 24/7/1968, sau khi hoàn thành công việc, các cô vào hầm trú ẩn thì máy bay địch quay lại ném bom, khiến cả 10 người hy sinh. Sự hy sinh của họ thể hiện tinh thần dũng cảm, bất khuất và trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến, đồng thờ

Gia Lai24/04/2026Liên Chi Đoàn Khoa Khoa Học xã Hội và Nhân Văn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam, trên dải đất miền Trung đầy nắng gió, Ngã ba Đồng Lộc trở thành một “tọa độ lửa” mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm bom đạn. Đây là con đường huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam, vì thế kẻ thù ngày đêm tìm cách đánh phá, biến nơi đây thành biển lửa. Nhưng cũng chính tại nơi khốc liệt ấy đã tỏa sáng một câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm và sự hy sinh—câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong.

Họ chỉ là những cô gái rất trẻ, người nhỏ nhất mới mười bảy tuổi, người lớn nhất cũng chỉ vừa chạm ngưỡng hai mươi hai. Ở cái tuổi đáng lẽ được sống trong yên bình, được học hành, yêu thương và mơ ước, họ lại chọn khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, ngày đêm bám trụ nơi tuyến lửa. Công việc của họ là san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua trọng điểm. Nghe thì giản dị, nhưng mỗi lần bước ra mặt đường là một lần đối diện với cái chết.

Bom rơi không báo trước. Có khi vừa lấp xong hố bom này, một loạt bom khác lại trút xuống, cày xới tất cả. Thế nhưng, không một ai chùn bước. Họ vẫn cười nói, động viên nhau, vẫn mang trong tim một niềm tin mãnh liệt rằng con đường phải được giữ thông suốt, để từng đoàn xe có thể tiến vào chiến trường.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom dữ dội lại trút xuống Ngã ba Đồng Lộc. Mặt đường bị phá nát, hố bom chồng lên hố bom. Khi tiếng máy bay vừa dứt, không cần ai nhắc, mười cô gái lập tức lao ra. Dưới cái nắng gắt và mùi khói bom còn nồng nặc, họ dùng cuốc xẻng san đất, lấp hố, mở đường. Mồ hôi hòa với bụi đất, nhưng đôi tay vẫn không ngừng làm việc, bởi ai cũng hiểu: chỉ cần chậm một phút thôi, đoàn xe phía sau sẽ gặp nguy hiểm.

Khi công việc gần hoàn thành, các cô trở về trú ẩn trong một căn hầm nhỏ bên đường. Nhưng định mệnh nghiệt ngã đã ập đến. Máy bay địch bất ngờ quay lại, thả xuống một loạt bom mới. Tiếng nổ chát chúa vang lên, đất đá đổ ập xuống, vùi lấp cả căn hầm nhỏ…Mọi thứ diễn ra quá nhanh, không kịp cho bất kỳ ai phản ứng.

Nghe tin, đồng đội vội vã chạy đến. Họ đào bới trong tuyệt vọng, gọi tên từng người trong nước mắt. Đất đá được xúc đi từng chút một, hy vọng mong manh vẫn le lói. Nhưng rồi, khi tìm thấy, tất cả mười cô gái đã mãi mãi nằm lại. Có người vẫn trong tư thế ôm lấy nhau, có người tay còn nắm chặt chiếc cuốc, như vẫn đang tiếp tục công việc dang dở…

Sự hy sinh ấy khiến cả đất trời như lặng đi. Mười cô gái—mười cuộc đời—đã dừng lại ở độ tuổi đẹp nhất. Họ chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của đời mình. Nhưng họ đã chọn hiến dâng tất cả cho Tổ quốc, để con đường được thông suốt, để đất nước có ngày hòa bình.

Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc vẫn sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam. Họ như mười bông hoa nở rực giữa lửa đạn—mong manh nhưng kiên cường, ngắn ngủi nhưng bất tử.

Ngày nay, khi đứng trước Ngã ba Đồng Lộc, ta không chỉ thấy một di tích lịch sử, mà còn cảm nhận được sự hiện diện thiêng liêng của những con người đã ngã xuống. Câu chuyện của họ nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, biết sống xứng đáng với những hy sinh to lớn của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn