CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA N hững năm tháng ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Bầu trời không còn xanh trong như trước, mà luôn vằn lên những vệt sáng xé ngang của bom đạn. Tiếng máy bay gầm rú, tiếng nổ vang trời đ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA N hững năm tháng ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Bầu trời không còn xanh trong như trước, mà luôn vằn lên những vệt sáng xé ngang của bom đạn. Tiếng máy bay gầm rú, tiếng nổ vang trời đ
N
hững năm tháng ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Bầu trời không còn xanh trong như trước, mà luôn vằn lên những vệt sáng xé ngang của bom đạn. Tiếng máy bay gầm rú, tiếng nổ vang trời đã trở thành âm thanh quen thuộc của làng quê nhỏ bé bên dòng sông Trà.
Trong ngôi làng ấy có Hòa – một cậu thanh niên vừa tròn mười bảy tuổi. Cái tuổi lẽ ra còn cắp sách đến trường, còn mơ về tương lai, thì Hòa đã phải sớm rời xa mái nhà, tham gia vào đội du kích địa phương.
Cha Hòa đã hy sinh trong một trận càn năm trước. Mẹ cậu ngày ngày tần tảo, vừa làm ruộng vừa nuôi giấu cán bộ. Nỗi đau mất mát không làm họ gục ngã, mà càng khiến lòng họ thêm kiên cường. Trước ngày lên đường, mẹ chỉ nắm chặt tay Hòa, nói khẽ:
“Con đi đi… giữ lấy quê mình.”
Câu nói ấy theo Hòa suốt những tháng ngày sau này.
Một đêm nọ, đơn vị nhận được tin địch sắp mở cuộc càn quét lớn. Nhiệm vụ của Hòa là dẫn một tổ trinh sát băng qua khu rừng rậm để báo tin cho lực lượng chủ lực đang đóng ở phía bên kia núi.
Trời tối đen như mực. Không trăng, không sao. Chỉ có những tia chớp xa xa lóe lên, soi rõ từng thân cây cháy sém vì bom. Con đường mòn quen thuộc giờ trở nên đầy nguy hiểm. Chỉ cần một sơ suất, họ có thể lọt vào ổ phục kích bất cứ lúc nào.
Hòa đi đầu. Bàn chân trần dẫm lên đất ẩm, từng bước nhẹ nhưng chắc. Tim cậu đập dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Trong ba lô nhỏ chỉ có ít cơm nắm, một con dao găm và niềm tin mãnh liệt rằng mình phải hoàn thành nhiệm vụ.
Bất ngờ, một loạt đạn vang lên. Địch đã phát hiện ra họ.
“Phục xuống!” – Hòa hét khẽ.
Cả tổ lập tức tản ra, ẩn mình sau những gốc cây. Đạn bay xé gió, cày nát cả khoảng rừng. Một người trong tổ bị thương. Thời gian không còn nhiều.
Hòa hiểu rằng nếu chậm trễ, cả đơn vị phía trước sẽ rơi vào nguy hiểm. Cậu nghiến chặt răng, quay sang đồng đội:
“Các anh ở lại yểm trợ, tôi sẽ đi tiếp!”
Không ai kịp ngăn, Hòa đã lao đi trong màn đêm.
Cậu chạy, băng qua những bụi gai, vượt qua những hố bom còn âm ỉ khói. Đạn vẫn rít phía sau lưng, nhưng Hòa không dừng lại. Trong đầu cậu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: phải báo tin.
Đến gần sáng, khi ánh bình minh yếu ớt bắt đầu le lói phía chân trời, Hòa cũng đến được nơi đóng quân. Cậu kiệt sức, ngã xuống ngay trước lán chỉ huy, nhưng vẫn kịp trao lại thông tin quan trọng.
Nhờ tin báo ấy, đơn vị đã kịp thời rút lui và tổ chức phản công, tránh được một tổn thất lớn.
Khi tỉnh lại, Hòa thấy mình đang nằm trong trạm quân y. Vết thương ở chân khiến cậu đau nhói, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm lạ thường.
Ngoài kia, tiếng chim đã bắt đầu hót. Bầu trời hôm nay dường như trong hơn. Hòa chợt nhớ đến mẹ, nhớ đến lời dặn trước lúc đi. Cậu mỉm cười.
Chiến tranh vẫn còn đó, gian khổ vẫn còn đó. Nhưng chính trong những ngày “hoa lửa” ấy, những con người bình dị như Hòa đã viết nên câu chuyện của lòng dũng cảm, của tình yêu quê hương sâu sắc.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, người ta vẫn kể lại câu chuyện về cậu thanh niên năm ấy – người đã chạy xuyên qua đêm tối và bom đạn để giữ lấy ánh sáng cho ngày mai.



