Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa năm 1984

Lào Cai05/12/2025Trần Văn Hải (Đoàn xã Liên Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa năm 1984

CÂU CHUYỆN

“ THỜI HOA LỬA NĂM 1984”

Vào một buổi sáng ngày thư sáu, những ngày giá rét mùa đông năm 2025. Tôi đi xe máy từ cơ quan xuống Thôn Gốc Bục, xã Liên Sơn để nắm tình hình địa bàn. Tôi có đi vào nhà chú Đinh Văn Minh, sinh năm 1965, dân làng hay gọi chú với cái biệt danh vô cùng dễ thương chú Minh “Cối”, nhà chú ở thôn Gốc Bục, xã Liên Sơn, khi tôi xuống đến nhà chú thì thấy chú đang ngồi uống nước chè. Chú thấy tôi liền mời tôi vào ngồi uống nước. Tôi có ngồi nói chuyện và có hỏi chú tại sao chú lại có cái biệt danh hay như vậy. Chú có ngồi sững lại khoảng 5 giây. Tôi nhìn đôi mắt chú đỏ ửng chú có nói với tôi cái biệt danh đó gắn liền với thời chiến tranh cháu ạ.

Chú có kể với tôi vào ngày 04/03/1984, chú có tham gia nghĩa vụ quân sự và được huấn luyện tại Thao Hà Lu, tỉnh Lào Cai, sau một thời gian huấn luyện tại đây chú được chuyển lên Hà Thuyên. Đến ngày 12/7/1984 chú cùng đơn vị, đồng đội thuộc C6, tiểu đoàn 2, Trung Đoàn 876, Sư đoàn 356, cầm súng lên điểm cao 772 đánh Tàu. Chú nói với tôi quá trình di chuyển vô cùng vất vả phải ăn cơm nắm, hái rau rừng, ngủ trong hang hầm, chú vẫn còn nhớ có những đồng chí, đồng đội còn bị sốt rét rừng hành hạ nhưng với ý chí kiên cường bảo vệ tổ quốc các đồng chí đều vượt qua. Chú có nói với tôi đơn vị của chú chia làm 03 mũi tiến công tạo thành thế gọng kìm để bao vây quân địch, hai bên giằng co với nhau trong vòng một ngày cuối cùng chú và các đồng đội chiếm được Tuyến Hào 1, chú vừa nói vừa rơi nước mắt, quá trình chiến đấu chú bị pháo cối của quân địch rơi xuống và bị những mảnh vỡ bay vào chân bên phải, bay vào cảng tay bên phải, chú vừa kể chú vừa mỉm cười chú nói “ may mà không chết cháu ạ” vì chú bị mạnh pháo cối bay bắn vào vùng thái dương bên phải, chú bị thương và được đưa đi điều trị tại bệnh viện Hà Giang nhưng sau đó chú lại được chuyển sang bệnh viện 6 Vĩnh Phú để điều trị, do mảnh vỡ nằm sâu lại nằm ở vị trí nguy hiểm nên các bác sĩ không thể phẫu thuận lấy ra được. Cho đến bây giờ mảnh vỡ vẫn nằm ở bên vùng thái dương của chú, mỗi khi trở trời nó lại đau nhức.

Chú vẫn còn nhớ ở thôn mình lúc đi có 05 người quá trình chiến đấu, chiến dịch kết thúc chỉ còn 3 người, hi sinh 02 người cho đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy hài cốt, phần mộ

Qua câu chuyện của chú Minh các bạn cũng đã hiểu vì sao chú lại có biệt danh là chú Minh “cối” đúng không. Qua câu chuyện trên, thế hệ trẻ chúng ta hôm nay phải biết trân trọng, biết ơn những người đã hi sinh bảo vệ tổ quốc giành lấy hòa bình cho chúng ta ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn