Câu chuyện thời hoa lửa Nam Cao
Nam Cao là nhà văn hiện thực nổi tiếng của Việt Nam, tác giả các tác phẩm tiêu biểu như Chí Phèo, Lão Hạc, Đời thừa và Sống mòn. Ông có đóng góp lớn cho nền văn học hiện đại Việt Nam và được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh năm 1996.
ngắn hơn nữa
NAM CAO
(1915-1951)
Ông chính tên là Trần Hữu Trí, quê ở làng Đại Hoàng (nay là xã Hoà Hậu), huyện Lí Nhân, tỉnh Hà Nam.
Ông là con một gia đình trung nông, sau khi học hết bậc trung học, vào Sài Gòn kiếm sống gân 3 năm, rồi quay ra Hà Nội dạy học tư và viết văn.
Năm 1943, Nam Cao hăng hái tham gia hội Văn hoá cứu quốc. Năm 1946, theo đoàn quân Nam tiến vào Nam Trung Bộ. Năm 1948, quay ra Việt Bắc, được cử vào tiểu ban Văn nghệ của Đảng. Năm 1950 ông tham gia chiến dịch Biên giới, hơn một năm sau hi sinh ở Ninh Bình trong chuyến đi sâu vào vùng địch hậu Liên khu III (11–1951).
Tác phẩm của Nam Cao xuất hiện từ năm 1936, nhưng ông nổi tiếng với truyện ngắn Chí Phèo (1941), tiếp đó là các truyện ngắn có giá trị : Đời thừa, Nước mắt, Trăng sáng..., đặc biệt truyện dài Sống mòn (1944).
Về nông dân và nông thôn Việt Nam, ông viết Chí Phèo, Lão Hạc, Một đám cưới, Lang Rận, Mua danh, Tư cách mỗ...
Sau Cách mạng tháng Tám 1945, Nam Cao có một số tác phẩm giá trị : Nhật kí ở rừng, Chuyện biên giới và Vài nét ghi qua vùng giải phóng viết trong chuyến đi chiến dịch Cao – Lạng, đặc biệt là truyện ngắn Đôi mắt.
Truyện ngắn Nam Cao là một bước tiến của nền văn học Việt Nam dang có khuynh hướng hiện đại nhanh chóng. Ông xứng đáng đại diên cho trào lưu hiên thực thời kì 1940-1945. Ông đã được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh (1996).



