Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGÔ THỊ TUYỂN – NỮ ANH HÙNG TẢI ĐẠN

Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, khi bầu trời Hàm Rồng – Thanh Hóa bị xé toạc bởi hàng ngàn tấn bom đạn từ “thần sấm”, “con ma” của không quân Mỹ, có những con người bình dị đã bước vào lịch sử bằng một sức mạnh khiến cả thế giới phải ngỡ ngàng. Họ không chỉ chiến đấu bằng lòng quả cảm, mà còn bằng một ý chí sắt đá có thể phá tan mọi giới hạn của cơ thể con người. Một trong những biểu tượng rực rỡ nhất cho tinh thần ấy chính là Anh hùng Ngô Thị Tuyển.

Đồng Tháp21/05/2026Phùng Thị Kim Ngân (Trường Đại học Tiền Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều khiến bà trở thành một “dấu son độc nhất vô nhị” trong lịch sử kháng chiến chính là kỳ tích vác 98kg đạn khi cơ thể chỉ nặng vỏn vẹn 42kg – một sức mạnh mà sau này các nhà nghiên cứu gọi là “vô tiền khoáng hậu”, minh chứng cho việc khi con người có lý tưởng, họ có thể nhấc bổng cả những sức nặng tưởng chừng bất khả thi để bảo vệ độc lập dân tộc.

Anh hùng Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946, tại phường Nam Ngạn, thành phố Thanh Hóa (nay là phường Hàm Rồng), tỉnh Thanh Hóa trong một gia đình nghèo có 6 anh chị em.

Lúc bé, hằng ngày Ngô Thị Tuyển thường theo cha mẹ đi làm đồng, lớn lên lại theo các anh chị đi bốc vác thuê. Đầu năm 1965, đế quốc Mỹ ném bom ồ ạt xuống miền Bắc, đặc biệt là các tỉnh miền Trung. Chúng xác định: Từ Hà Nội vào đường mòn Hồ Chí Minh có 60 điểm tắc, trong đó, Hàm Rồng được xem là một trong những “điểm tắc lý tưởng” nhất. Do vậy, chúng điên cuồng đánh phá, nhằm cắt đứt huyết mạch giao thông quan trọng, ngăn chặn sự chi viện của hậu phương miền Bắc cho chiến trường miền Nam. Lúc bấy giờ, cũng giống như bao bạn bè cùng trang lứa, Ngô Thị Tuyển náo nức tham gia vào đội dân quân.

Những chiến công vang dội bên cầu Hàm Rồng

Ngày 3/4/1965, từng tốp máy bay phản lực Mỹ dồn dập lao vào đánh phá Hàm Rồng. Trong bom đạn mịt mù khói lửa, Ngô Thị Tuyển đã cùng với đồng đội truy lùng bắt giặc lái nhảy dù. Vừa xong nhiệm vụ, Ngô Thị Tuyển lại phát hiện ra tàu chiến Hải quân mang số hiệu T-120 đang tiến đến, bắc loa yêu cầu Nhân dân giúp đỡ chuyển vỏ đạn, đưa thương binh, liệt sĩ lên bờ và tiếp thêm đạn chuẩn bị cho trận chiến đấu mới. Mặc cho máy bay Mỹ quần đảo trên đầu, Ngô Thị Tuyển nhanh chóng bơi ra tàu làm nhiệm vụ tiếp đạn cho các vị trí pháo, băng bó người bị thương. Ngớt đợt chiến đấu, Ngô Thị Tuyển theo thuyền vào bờ, rồi xung phong chở đạn và cơm ra tàu… Cho đến gần tối, Ngô Thị Tuyển mới rời tàu để lên bờ, cùng các đồng đội thức trắng đêm để giải quyết hậu quả bom Mỹ để lại.

Sáng 4/4/1965, Mỹ huy động hàng trăm lượt máy bay, điên cuồng trút bom đạn xuống Hàm Rồng lần nữa. Không ngại nguy hiểm, đồng chí tiếp tục cùng đồng đội gánh cơm cho bộ đội trên tàu và những trận địa trên bờ gần đó. Cả đêm mùng 3 thức trắng khiến Ngô Thị Tuyển thấm mệt, mặc dù được khu đội cho nghỉ nhưng vừa lúc đó, lại có xe ô tô tiếp đạn tới, Ngô Thị Tuyển cùng mọi người hối hả vác đạn. Bất ngờ gặp hai hòm đạn dính vào nhau, mọi người dùng thuổng bật ra nhưng chưa được. Khi đó, đạn pháo 37mm trên tàu gần cạn kiệt, chỉ cần ta ngừng bắn trả một phút là cầu Hàm Rồng có thể bị phá hủy. Tình thế thật cấp bách, cô gái trẻ Ngô Thị Tuyển quả quyết, nhờ đồng đội nâng hai hòm đạn lên vai, rồi vác luôn chúng chạy băng qua hào sâu, dưới mưa bom để tiếp đạn. Hồi ấy, đồng chí mới 19 tuổi, cân nặng chỉ có 42kg. Chính đồng chí cũng không ngờ lúc đó lại vác được hai hòm đạn nặng 98kg, mãi sau này được các anh bộ đội nói lại, chị mới rõ.

Nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển lúc 19 tuổi,cao hơn 1,4m, nặng 42kg vác cùng lúc 2 hòm đạn nặng 98kg tại cầu Hàm Rồng

Hình ảnh người con gái 19 tuổi, vượt qua mưa bom bão đạn, để mang trên mình hòm đạn nặng hơn gấp đôi trọng lượng cơ thể mình, đã đi vào lòng hàng triệu triệu trái tim người dân Việt Nam. Đồng chí đã trở thành biểu tượng cho ý chí chiến đấu quật cường của quân và dân Hàm Rồng.

Với những thành tích xuất sắc trong chiến đấu, Ngô Thị Tuyển vinh dự được tặng thưởng 2 Huân chương Chiến công hạng Ba, được gặp Bác Hồ 3 lần và được chính Bác tặng huy hiệu của Người, 6 lần được tặng bằng khen, giấy khen. Ngày 01/01/1967, Ngô Thị Tuyển được Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển (người đội mũ) được gặp Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ IV tại Hà Nội

Nếu những lần được gặp Bác Hồ trong khói lửa là nguồn sức mạnh để cô gái trẻ Ngô Thị Tuyển vác trên vai hòm đạn nặng gấp đôi cơ thể, thì khoảnh khắc của năm 1969 lại mang một sắc thái hoàn toàn khác - một niềm vinh dự trộn lẫn trong nỗi đau thắt nghẹn của cả dân tộc.

Đi qua những năm tháng thanh xuân rực lửa, khi tiếng bom trên cầu Hàm Rồng vừa dứt, người con gái ấy lại được triệu tập cho một nhiệm vụ đặc biệt và thiêng liêng nhất đời mình. Trong bộ quân phục chỉnh tề, bà đứng đó, lặng lẽ túc trực bên linh cữu Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại, mà với bà, Người còn là người cha già từng ba lần gặp mặt, từng ân cần trao tặng huy hiệu và những lời động viên quý giá. Giây phút đứng gác bên Người, bà mang theo lời thề của người chiến sĩ và cả niềm tiếc thương vô hạn của những người con nơi tuyến lửa miền Trung.

Hình ảnh bà Tuyển túc trực bên linh cữu Bác năm 1969

Tài liệu tham khảo:

https://baoquankhu4.com.vn/quan-khu-4-anh-hung/huyen-thoai-nu-anh-hung-ngo-thi-tuyen.html

Tiếp nối ngọn lửa anh hùng

Chiến tranh kết thúc, như nhiều cô gái từng phục vụ chiến trường, anh hùng Ngô Thị Tuyển trở về quê hương và tiếp tục học tập, làm việc. Ký ức vẫn vẹn nguyên trong trái tim người anh hùng. Dòng sông Mã hôm nay đã yên bình chảy trôi giữa lòng thành phố trẻ, nhưng kỳ tích về đôi vai gầy của người con gái Nam Ngạn năm ấy vẫn mãi là một biểu tượng rực rỡ trong pho sử vàng của dân tộc. Hình ảnh một người phụ nữ chỉ nặng vỏn vẹn 42kg nhưng dám gánh vác trên vai sức nặng 98kg của cả một vận mệnh quốc gia không chỉ là một kỷ lục về thể chất, mà còn là bản hùng ca về sức mạnh vô biên của lòng yêu nước.

Điều hạnh phúc và tự hào hơn cả chính là việc lịch sử không chỉ nằm lại trong những trang sách hay hiện vật bảo tàng. Ngày hôm nay, Anh hùng Ngô Thị Tuyển vẫn đang hiện diện giữa chúng ta như một nhân chứng sống bằng xương bằng thịt trên mảnh đất Hàm Rồng anh hùng. Ở tuổi xế chiều, hình ảnh người bà phúc hậu với nụ cười hiền từ chính là gạch nối thiêng liêng nhất giữa hai thế hệ. Đôi vai thép năm xưa vác nặng 98kg đạn, giờ đây đang gánh vác sứ mệnh "truyền lửa", nhắc nhở chúng ta rằng: Lịch sử không ở đâu xa, lịch sử đang sống và thở ngay giữa lòng dân tộc.

Anh hùng Ngô Thị Tuyển đã trở thành biểu tượng cho ý chí quật cường của quân và dân Việt Nam.

Câu chuyện của bà sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho chúng ta – những người trẻ hôm nay – biết cách gánh vác trách nhiệm với Tổ quốc trên chính đôi vai mình. Xin được nghiêng mình trước đôi vai thép của bà, một "dấu son độc nhất vô nhị" trong lòng dân tộc, người đã viết nên huyền thoại từ những điều bình dị nhất của mảnh đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGÔ THỊ TUYỂN – NỮ ANH HÙNG TẢI ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa