Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỒI NGHE BÀ KỂ CHUYỆN THỜI XƯA

Thái Nguyên01/07/2026Thào Thị Pà TQH A K21 (Trường Đại học Khoa học)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xóm Khuổi Chuồng, xã Yên Thổ, huyện Bảo Lâm, nơi núi rừng trùng điệp ôm lấy những nếp nhà nhỏ của bản làng, bà tôi đã sống gần cả một đời người. Những buổi chiều yên tĩnh, khi gió núi thổi qua hiên nhà và tiếng gà gọi nhau về chuồng, bà thường ngồi kể cho con cháu nghe những câu chuyện của ngày xưa – những câu chuyện mà mỗi lần nhắc lại, giọng bà vẫn chậm lại như đang sống lại cả một thời tuổi trẻ.

Bà nói rằng ngày ấy gia đình bà có một người em trai, cũng chính là cậu của tôi. Cậu lớn lên ở chính mảnh đất Khuổi Chuồng này, giữa núi rừng và những nương ngô, nương lúa. Cậu là người khỏe mạnh, hiền lành và chịu khó. Từ nhỏ đã quen với việc lên nương, chăn trâu, làm ruộng giúp gia đình. Những buổi chiều, sau khi làm việc ngoài nương về, cậu thường dắt trâu ra bãi cỏ ven suối, vừa chăn trâu vừa thổi sáo. Bà kể rằng tiếng sáo của cậu vang lên giữa núi rừng yên tĩnh, nghe buồn nhưng rất đẹp. Lũ trẻ trong bản thường chạy theo cậu, ngồi trên bãi cỏ nghe cậu thổi sáo cho đến khi mặt trời khuất sau núi.

Tuổi trẻ của cậu khi ấy giản dị lắm, chỉ có gia đình, ruộng nương và bản làng nhỏ giữa núi rừng. Nhưng rồi chiến tranh đến. Khi đất nước cần, cậu đã rời Khuổi Chuồng để lên đường nhập ngũ. Ngày cậu đi, bà nói cả nhà đứng trước cửa nhà sàn tiễn cậu. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu con đường phía trước sẽ rất gian khổ. Trước khi đi, cậu chỉ dặn bà ở nhà chăm sóc gia đình, rồi nói khi nào đất nước yên bình cậu sẽ trở về.

Chiến tranh kéo dài nhiều năm. Tin tức từ chiến trường rất ít. Gia đình chỉ biết chờ đợi. Rồi một ngày, cậu trở về thật, nhưng khi mọi người nhìn thấy cậu bước xuống xe, ai cũng lặng đi. Cậu chỉ còn một bên chân. Người thanh niên khỏe mạnh năm nào giờ phải chống nạng bước từng bước chậm chạp trên con đường đất quen thuộc của bản Khuổi Chuồng. Bà kể rằng lúc ấy bà vừa mừng vừa đau lòng. Mừng vì em trai mình còn sống trở về, nhưng cũng đau khi thấy chiến tranh đã lấy đi một phần cơ thể của cậu.

Sau đó cậu vẫn sống ở Khuổi Chuồng, trên chính mảnh đất nơi cậu đã lớn lên. Dù chỉ còn một chân nhưng cậu vẫn cố gắng làm những việc có thể, vẫn giúp đỡ bà con trong bản khi cần. Nhưng bà nói có một điều mà cậu luôn phải chịu đựng. Đó là những ngày trời trở gió. Những hôm như vậy, chỗ chân đã mất lại đau nhức dữ dội. Cậu thường ngồi lặng trước hiên nhà nhìn ra phía núi và nói rằng cảm giác như cái chân ấy vẫn còn, vẫn đau như trước. Một cái chân không còn nữa… nhưng nỗi đau thì vẫn còn. Đó là nỗi đau mà chiến tranh để lại.

Bây giờ chiến tranh đã lùi xa rất lâu. Bản Khuổi Chuồng vẫn bình yên như ngày nào, trẻ con lớn lên giữa núi rừng, tiếng cười lại vang trên những con đường nhỏ. Nhưng câu chuyện về người cậu của bà tôi vẫn được nhắc lại trong gia đình như một ký ức không thể quên. Để mỗi khi nghe lại, chúng tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ là những sự kiện lớn như Cách mạng Tháng Tám hay ngày Quốc khánh Việt Nam, mà còn là câu chuyện của những con người bình dị nơi bản làng xa xôi. Họ đã dành cả tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.

Và với gia đình tôi, người cậu ở Khuổi Chuồng ấy – dù chỉ còn một chân – vẫn luôn là niềm tự hào của cả dòng họ và của quê hương.

#cauchuyenthoihoalua #TuhaoVietNam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn