Thân nhân liệt sĩ, người có công

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGỌN ĐÈN DẦU TRONG HẦM PHẪU THUẬT

Thanh Hóa13/08/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972, tại một trạm phẫu thuật dã chiến ẩn sâu trong lòng đất ở tuyến lửa Vĩnh Linh (Quảng Trị), công việc cứu chữa thương binh diễn ra khốc liệt từng giờ từng phút. Máy bay B-52 của địch liên tục quần thảo bên trên, biến mặt đất thành biển lửa. Trong căn hầm chữ A chật hẹp, không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi thuốc sát trùng và máu của đồng bào, đồng chí.

Đêm hôm đó, trạm tiếp nhận một ca phẫu thuật cực kỳ phức tạp: chiến sĩ đặc công Lê Văn Khải bị thương nặng ở vùng ngực do mảnh pháo, tình trạng nguy kịch, đòi hỏi bác sĩ phải thao tác cực kỳ chuẩn xác từng milimet. Thế nhưng, đúng lúc dao mổ vừa chạm vào vết thương thì một trận pháo kích dữ dội dội xuống khiến đường dây điện dã chiến bị đứt ngắt, toàn bộ căn hầm chìm trong bóng tối đặc quánh.

Giữa khoảnh khắc sinh tử mong manh ấy, y tá trưởng Mai – một cô gái mảnh mai vừa tròn đôi mươi – không chút chần chừ, lao vội về góc hầm. Chị nhặt chiếc đèn dầu hỏa nhỏ xíu vốn dùng để sưởi ấm dụng cụ, châm lửa rồi giơ cao lên bằng cả hai tay để soi rõ bàn mổ. Ánh lửa vàng vọt, chập chờn hắt lên những giọt mồ hôi đầm đìa trên trán vị bác sĩ và gương mặt trắng bệch vì mất máu của người thương binh.

Bên ngoài, tiếng bom gầm rú làm rung chuyển cả vách hầm, đất cát sụt xuống lả tả trên vai áo những người thầy thuốc. Sức nóng từ chiếc đèn dầu sát gần kết hợp với ngột ngạt của hầm kín khiến tóc Mai xém cả đi, bàn tay cầm đèn mỏi nhừ, run rẩy. Có lúc sức ép của đạn pháo làm ngọn đèn chao đảo, suýt tắt, nhưng Mai cắn chặt môi, kiễng chân vươn cao hơn nữa, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào bàn mổ như truyền thêm sức mạnh cho kíp phẫu thuật.

Bằng ý chí kiên cường và sự phối hợp nghẹt thở trong ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu, ca phẫu thuật đã thành công ngoạn mục. Khi tiếng thở dốc nhẹ nhõm của người thương binh vang lên qua máy theo dõi thô sơ cũng là lúc ngọn đèn dầu cạn sạch nhiên liệu, tự tắt đi trong tiếng thở phào nhẹ nhõm của cả kíp trực.

Nhiều năm sau ngày chiến thắng, bác sĩ Mai và cựu chiến binh Khải vẫn thỉnh thoảng gặp nhau trong những buổi họp mặt truyền thống. Nhìn lại quá khứ, họ không khỏi nghẹn ngào nhắc về ngọn đèn dầu bé nhỏ trong đêm bom đạn năm nào – ngọn lửa của tình người, của sự sống và khát vọng hòa bình đã vượt qua cả giới hạn của cái chết giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn