CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
Mình sinh ra khi đất nước đã hòa bình rất lâu rồi. Những gì mình biết về chiến tranh chủ yếu là qua sách giáo khoa, phim ảnh hay những câu chuyện kể thoáng qua của ông bà. Với mình trước đây, chiến tranh giống như một điều gì đó xa xôi, gần như không chạm tới cuộc sống hiện tại.Cho đến một buổi tối mất điện,hôm đó trời mưa lớn, cả khu phố chìm trong bóng tối. Mình loay hoay tìm điện thoại thì bà gọi lại:
“Lại đây ngồi với bà, thắp cái đèn dầu này lên.”Ánh đèn dầu leo lét làm căn phòng trở nên ấm hơn. Mình ngồi cạnh bà, nhìn ngọn lửa nhỏ chập chờn rồi bất giác hỏi:
“Ngày xưa bà có sợ chiến tranh không?
Bà im lặng một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng kể.Ngày đó, bà mới mười tám tuổi. Cũng như mình bây giờ, bà thích mặc áo đẹp, thích đi chơi với bạn bè. Nhưng chiến tranh đến, mọi thứ thay đổi rất nhanh. Bà tham gia đội thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến.“Có lần, bà cùng mọi người phải đi xuyên rừng trong đêm. Trời tối lắm, chỉ có ánh đèn dầu nhỏ như thế này thôi. Bom nổ ở đâu đó rất gần, đất rung lên, nhưng không ai dừng lại cả.”Bà vừa nói, vừa nhìn vào ngọn đèn.
“Có sợ không ạ?” – mình hỏi.
Bà cười nhẹ:
“Có chứ. Ai mà không sợ. Nhưng nếu mình dừng lại, thì người ngoài kia sẽ không có cơm ăn, không có thuốc chữa. Nên tụi bà cứ đi thôi.”Mình tưởng tượng cảnh những con người trẻ tuổi, đi trong đêm tối, giữa bom đạn, chỉ với một ngọn đèn nhỏ và một niềm tin lớn. Họ không phải là những người “phi thường”, mà cũng biết sợ, biết lo. Nhưng họ vẫn bước tiếp.Bà kể tiếp, giọng chậm lại:“Có một người bạn của bà, tên là Lan. Hôm đó tụi bà đi cùng nhau. Bom rơi bất ngờ… Sau đó, chỉ còn mình bà tiếp tục đoạn đường ấy.”Bà dừng lại. Mình không hỏi thêm nữa, nhưng cũng đủ hiểu. Ngọn đèn dầu vẫn cháy, nhưng mình thấy mắt bà ánh lên một nỗi buồn rất sâu.“Bà giữ thói quen thắp đèn như vậy đến tận bây giờ, là vì muốn nhớ lại những ngày đó.” – bà nói.
Đêm hôm đó, điện vẫn chưa có lại, nhưng mình lại thấy mọi thứ rõ ràng hơn bao giờ hết.Mình nhận ra, những con người trong “thời hoa lửa” không phải là những nhân vật xa vời. Họ là ông bà, là những người rất gần gũi. Họ đã sống, đã hy sinh, đã đi qua những ngày tháng khốc liệt nhất để đổi lấy cuộc sống yên bình cho thế hệ sau.Còn mình, mình đang sống trong một thời đại không có bom đạn, không phải chạy trong đêm, không phải lo từng bữa ăn giữa chiến tranh. Nhưng đôi khi, mình lại dễ dàng than phiền vì những điều rất nhỏ: một bài kiểm tra khó, một ngày mệt mỏi, hay đơn giản là mất điện vài tiếng.
So với những gì bà đã trải qua, những điều đó thật sự quá nhỏ bé.Sáng hôm sau, khi điện đã có lại, mình vẫn giữ lại chiếc đèn dầu trên bàn học. Không phải để dùng, mà để nhớ.Nhớ rằng đã có một thế hệ sống hết mình trong gian khổ. Nhớ rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Và quan trọng hơn, mình bắt đầu tự hỏi:
Người trẻ hôm nay cần làm gì để xứng đáng với điều đó?
Có lẽ, trách nhiệm của tụi mình không phải là cầm súng ra chiến trường. Nhưng tụi mình có một “mặt trận” khác – đó là học tập, rèn luyện và sống có ích.
Là học tập nghiêm túc, không phải vì điểm số, mà vì tương lai của chính mình và đất nước.
Là sống tử tế, biết quan tâm đến những người xung quanh, không thờ ơ với cộng đồng.
Là không quên lịch sử, không xem những câu chuyện cũ là “xa xỉ” hay “không liên quan”.
Và đôi khi, chỉ đơn giản là biết trân trọng những gì mình đang có.Mình nghĩ, nếu những người như bà, như cô Lan ngày đó có thể nhìn thấy tụi mình bây giờ, điều họ mong nhất không phải là tụi mình làm điều gì to lớn. Mà là sống tốt, sống có trách nhiệm, và không lãng phí những gì họ đã đánh đổi.Ngọn đèn dầu hôm đó đã tắt khi trời sáng.Nhưng có một “ngọn đèn” khác đã được thắp lên trong mình – ngọn đèn của sự biết ơn và trách nhiệm.Và mình tin, chỉ cần mỗi người trẻ đều giữ được ngọn đèn ấy, không còn “thời hoa lửa”, đất nước vẫn sẽ luôn sáng lên theo một cách rất riêng.



