Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – “NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM”

Năm 1967, khi cuộc Chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt nhất, làng nhỏ ven sông ở miền Bắc ngày đêm rung chuyển bởi tiếng bom. Trong làng ấy có một cô bé tên Hạnh – mới 15 tuổi, nhưng đôi mắt đã sớm mang vẻ cứng cỏi của người lớn.

Ninh Bình25/06/2026HOÀNG THỊ ANH THƯ (Đoàn xã Giao Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, khi cuộc Chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt nhất, làng nhỏ ven sông ở miền Bắc ngày đêm rung chuyển bởi tiếng bom. Trong làng ấy có một cô bé tên Hạnh – mới 15 tuổi, nhưng đôi mắt đã sớm mang vẻ cứng cỏi của người lớn.

Hạnh không cầm súng như các anh bộ đội, cũng chưa đủ tuổi ra chiến trường. Công việc của em chỉ là… thắp đèn.

Nghe có vẻ đơn giản, nhưng đó lại là nhiệm vụ sống còn.

Ngôi làng nằm trên tuyến đường vận chuyển bí mật, nối ra đường Đường Trường Sơn. Mỗi đêm, từng đoàn xe chở lương thực, thuốc men lặng lẽ đi qua. Không được bật đèn, không được gây tiếng động lớn – chỉ cần một ánh sáng lộ ra, máy bay địch sẽ phát hiện ngay.

Và Hạnh chính là “ngọn đèn sống”.

Mỗi đêm, em trèo lên ngọn đồi phía sau làng, mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ. Nhưng em không thắp sáng liên tục. Em đã học cách che – mở ánh sáng bằng tay, tạo thành tín hiệu cho xe đi:

• Một lần chớp: đường an toàn.

• Hai lần chớp: có nguy hiểm.

• Ba lần chớp: dừng lại ngay.

Không ai dạy em chính thức. Em tự học từ các chú giao liên, rồi tập luyện hàng đêm.

Một tối tháng 8, bầu trời bỗng vang lên tiếng gầm rít. Máy bay Mỹ bất ngờ quay lại oanh tạc. Hạnh đang ở trên đồi.

Bom bắt đầu rơi.

Đất rung chuyển, cây cối đổ rạp. Nhưng nếu em bỏ chạy, đoàn xe phía dưới sẽ lao thẳng vào vùng nguy hiểm.

Hạnh run lên. Tay em cầm chiếc đèn dầu nhỏ – thứ ánh sáng yếu ớt giữa biển lửa.

Rồi em quyết định.

Cô bé đứng thẳng giữa đỉnh đồi, bất chấp bom rơi xung quanh, liên tục chớp đèn ba lần – tín hiệu dừng khẩn cấp.

Một quả bom nổ gần đó, sức ép hất em ngã xuống. Chiếc đèn văng ra, ánh lửa chập chờn sắp tắt.

Trong khoảnh khắc ấy, Hạnh bò tới, lấy thân mình che gió, che đất, che cả nỗi sợ. Em thắp lại ngọn lửa.

Ánh đèn lại sáng.

Dưới chân đồi, đoàn xe đã kịp dừng lại.

Sáng hôm sau, dân làng tìm thấy Hạnh nằm bất tỉnh, tay vẫn nắm chặt chiếc đèn cháy dở. Em sống sót – nhưng mãi mãi mất đi một phần thính lực.

Nhiều năm sau, khi đất nước thống nhất sau Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, người ta hỏi Hạnh:

“Lúc đó em không sợ sao?”

Hạnh chỉ cười:

“Em sợ chứ… nhưng nếu đèn tắt, thì có người sẽ không bao giờ về nhà nữa.”

Ngôi làng ấy giờ đã yên bình. Con đường năm xưa trở thành đường lớn. Không còn tiếng bom, chỉ còn tiếng trẻ con nô đùa.

Nhưng mỗi năm, vào một đêm tháng 8, người ta vẫn thắp một ngọn đèn nhỏ trên ngọn đồi.

Họ gọi đó là “ngọn đèn của Hạnh” – biểu tượng của những con người bình thường, đã làm nên những điều phi thường trong thời hoa lửa.

Nếu bạn muốn, mình có thể viết thêm những câu chuyện khác dựa trên các nhân vật có thật như thanh niên xung phong, nữ dân công, hay chiến sĩ đặc công – mỗi câu chuyện sẽ mang màu sắc rất khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn