Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA Nguyễn Viết Xuân

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA Nguyễn Viết Xuân

Quảng Trị02/04/2026Phan Thị Ngọc Hà (Đoàn cơ sở Thuế tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mảnh đất Quảng Bình được ví như “khúc ruột miền Trung”, nơi hứng chịu biết bao bom đạn của kẻ thù. Chính nơi đây đã sản sinh ra những con người kiên cường, bất khuất, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Một trong những người con tiêu biểu ấy chính là anh hùng Nguyễn Viết Xuân – biểu tượng sáng ngời của tinh thần chiến đấu anh dũng trong “thời hoa lửa”.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 trong một gia đình nghèo giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những khó khăn, gian khổ của vùng quê miền Trung nắng gió. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông ý chí mạnh mẽ và lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông đã tình nguyện gia nhập quân đội, mang theo khát vọng góp sức mình bảo vệ Tổ quốc.

Trong quân ngũ, Nguyễn Viết Xuân là người chiến sĩ dũng cảm, luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm. Ông không chỉ giỏi chiến đấu mà còn là người truyền lửa cho đồng đội bằng tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường. Ở bất cứ hoàn cảnh nào, ông cũng giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

Khoảnh khắc làm nên tên tuổi của ông gắn liền với một trận chiến ác liệt năm 1964. Khi đơn vị đang chiến đấu dưới làn bom đạn dữ dội của kẻ thù, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Máu đổ, thân thể đau đớn, nhưng ông không rời vị trí chiến đấu. Trong giây phút sinh tử, ông đã hô vang mệnh lệnh bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”.

Câu nói ấy không chỉ là khẩu lệnh chiến đấu, mà còn là tiếng gọi của lòng yêu nước, của ý chí quật cường không chịu khuất phục. Chính lời hô ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội, giúp họ vững vàng chiến đấu và giành thắng lợi. Đó là khoảnh khắc mà tinh thần “thời hoa lửa” được thể hiện rõ nét nhất – khi con người sẵn sàng đặt Tổ quốc lên trên tất cả, kể cả sự sống của chính mình.

Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân đã để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng cũng thắp lên ngọn lửa bất diệt trong lòng bao thế hệ. Ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng cao quý ghi nhận lòng dũng cảm và cống hiến to lớn của ông cho đất nước.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân vẫn vang vọng như một bản hùng ca. Đó không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở đối với thế hệ trẻ hôm nay: phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực để xây dựng quê hương, đất nước.

Trong hành trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, những tấm gương như Nguyễn Viết Xuân chính là ngọn lửa soi đường, giúp chúng ta hiểu rằng: độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người đi trước. Và chính chúng ta – thế hệ trẻ – có trách nhiệm giữ gìn, phát huy và tiếp nối ngọn lửa ấy, để “thời hoa lửa” mãi mãi là bản hùng ca bất tử trong trái tim dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn