Câu chuyện thời hoa lửa Ngọn lửa bất tử nơi Điện Biên -THCS KC
Câu chuyện thời hoa lửa Ngọn lửa bất tử nơi Điện Biên
Người viết: Nguyễn Trang Anh Học sinh lớp 6C - Trường THCS Khoái Châu Tôi viết bài văn này để kể về anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót, người chiến sĩ đã sống và chiến đấu trong những năm tháng thời hoa lửa của dân tộc. Mỗi lần đọc lại câu chuyện về anh, trong tôi luôn dâng lên niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với những con người đã lặng lẽ hy sinh để đất nước được yên bình hôm nay. Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của anh gắn liền với những bữa cơm đạm bạc, những ngày theo cha mẹ ra đồng từ sớm tinh mơ đến khi trời tối mịt. Cuộc sống vất vả đã rèn cho anh sức chịu đựng bền bỉ và một tấm lòng giàu tình thương. Anh hiểu rõ nỗi đau mất nước, nỗi cực khổ của người dân khi chiến tranh kéo dài, vì thế khi Tổ quốc gọi tên, anh đã sẵn sàng lên đường mà không một chút do dự. Trong quân ngũ, anh Phan Đình Giót là một người lính ít nói nhưng hành động luôn đi trước. Giữa những đêm hành quân trong rừng sâu, rét buốt và đói khát, anh thường nhường phần ăn của mình cho đồng đội. Khi chiến đấu, anh luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn nhất. Ở anh toát lên sự bình tĩnh, gan dạ và tinh thần trách nhiệm cao đối với đơn vị. Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 là những ngày tháng khốc liệt nhất. Trong một trận đánh ác liệt, quân ta bị hỏa lực mạnh từ lô cốt của địch bắn chặn, nhiều chiến sĩ không thể tiến lên. Trước tình thế nguy cấp ấy, anh Phan Đình Giót đã hiểu rằng nếu không nhanh chóng phá được lô cốt, nhiều đồng đội sẽ tiếp tục ngã xuống. Không kịp suy nghĩ cho bản thân, anh lao mình về phía trước, dùng chính thân mình lấp lỗ châu mai của địch. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh đã chọn cái chết để đổi lấy sự sống và chiến thắng cho đồng đội. Anh ngã xuống giữa chiến trường khói lửa, nhưng hành động của anh đã mở đường cho quân ta xung phong và giành thắng lợi. Máu của anh thấm vào đất mẹ, trở thành một phần của chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng năm châu, chấn động địa cầu. Viết đến đây, tôi không khỏi lặng người. Sự hy sinh của anh Phan Đình Giót không chỉ là một chiến công, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần quên mình vì Tổ quốc. Câu chuyện thời hoa lửa về anh giúp tôi hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương. Tôi tự nhủ với lòng mình rằng phải sống tốt hơn, chăm chỉ học tập, biết yêu thương và trân trọng hòa bình, để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của anh và của biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì đất nước.



