Cựu chiến binh

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – NGỌN LỬA THIÊNG KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Hải Phòng12/12/2025Chi đoàn trường Mầm non Hồng Phong (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường An Phong)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – NGỌN LỬA THIÊNG KHÔNG BAO GIỜ TẮT

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – NGỌN LỬA THIÊNG KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Hôm nay, là những thanh niên của thế hệ hòa bình, tôi đã có cơ hội được lắng nghe câu chuyện của ông Đoàn Văn Chuyển – người lính năm xưa bước vào chiến trường khi mới 17 tuổi, vừa học xong lớp 7, chưa kịp biết hết những ước mơ tuổi trẻ là gì… thì nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để lên đường bảo vệ đất nước.

Nghe ông kể, tôi vừa tự hào, vừa nghẹn lại. Tự hào vì dân tộc ta kiên cường đến thế. Và nghẹn vì những mất mát mà thế hệ chúng tôi mãi mãi không bao giờ hình dung hết được.

Trong câu chuyện của ông, tôi nhớ nhất về anh Đàng, quê Thủy Nguyên – người đồng đội thân thiết như anh em ruột thịt. Ông nói về đồng chí, đồng đội bằng một thứ tình cảm thiêng liêng mà không lời nào tả hết được. Hai người cùng từ ngoài Bắc vào, cùng tiểu đội, cùng ngủ chung võng, cùng chuyện trò, cùng chia nhau từng giọt nước, từng cái bánh lương khô giữa bom đạn.

Khi ông kể đến giai đoạn chiến đấu tại mặt trận Thành cổ Quảng Trị năm 1972, tôi càng thấy rõ thế nào là “thời hoa lửa”. Nơi ấy – chỉ vỏn vẹn ba km vuông, nhưng suốt 81 ngày đêm, hàng chục vạn tấn bom đạn từ B-52, pháo hạm ngoài biển và máy bay phản lực dội xuống liên tục. Những người lính 17 – 20 tuổi, tuổi còn non như lá, vậy mà kiên cường giữ từng thước đất, từng đoạn chiến hào ngập nước đỏ màu phù sa hòa với máu.

Ông kể rằng có lần anh Đàng còn trêu đùa giữa những giờ phút nghỉ hiếm hoi trong chiến hào. Anh bảo: “Này Chuyển, mày thử xem bói cho tao xem tao có còn khỏe không?” Ông Chuyển nhớ đã bật cười đáp lại: “Mày sống ít lắm…” – một câu nói đùa đầy chất lính, giữa bom đạn mà vẫn cố giữ tinh thần lạc quan cho nhau.

Ấy vậy mà trong một trận bom ác liệt, anh Đàng bị liệt hai chân ngay trước cửa hầm. Khi cận kề cái chết, anh dùng chút sức lực cuối cùng của đôi bàn tay để lết vào bên trong, hiểu rằng mình khó qua khỏi. Những lời cuối cùng của anh khiến tim tôi như thắt lại:

“Mẹ ơi… Vợ ơi… hãy nuôi dạy con thành người…”

Chỉ nghe tới đây thôi, tôi đã không kìm được nước mắt.

Còn ông Chuyển – người lính già giờ mái tóc đã bạc – vẫn xúc động, vừa kể vừa lau vội khóe mắt, giọng run run… Ông nói rằng đến bây giờ vẫn nhớ, vẫn thương, vẫn day dứt. Và ông thấy mình may mắn khi còn sống đến ngày đất nước hòa bình, khi nhiều đồng đội đã nằm lại dưới lòng sông Thạch Hãn, dưới dấu tích Thành cổ còn dang dở.

Họ – những chàng trai chưa tròn tuổi trưởng thành – phải đối mặt với cái chết trong nỗi đau tột cùng. Ngồi nghe, tôi – một thanh niên của thời bình – chỉ biết lặng đi. Những câu chuyện như thế không phải để buồn, mà để nhắc chúng tôi hiểu rằng độc lập hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao người.

Một người lính của thời hoa lửa, nhưng trái tim vẫn mềm đến khó tin. Ông nói:

“Lúc đó chỉ biết đi chiến đấu là chiến đấu. Bị vây bom, B-52 thả, pháo biển từ ngoài khơi bắn vào, bom cay, bom 7 tấn… Đồng đội hi sinh nhiều lắm, có những người không còn nguyên vẹn. Hồi đó nhìn quen rồi, chứ bây giờ nghĩ lại thấy tang thương, dã man đến nhói lòng.”

Ông còn kể về những nhiệm vụ trinh sát xuyên rừng xuống làng, phải bẻ cành làm dấu, để vết dép ngược chiều nhằm đánh lạc hướng quân địch – những chiến thuật giản dị mà đầy trí tuệ của những người lính tuổi mười bảy, đôi mươi. Họ chiến đấu với ý chí thép, nhưng vẫn giữ trong tim sự hồn hậu của những cậu trai mới lớn.

Ngồi nghe ông kể, tôi bất giác siết chặt bàn tay mình. Thế hệ của ông đã đánh đổi cả tuổi trẻ, cả máu thịt, cả những ước mơ rất đỗi đời thường để chúng tôi có ngày hôm nay.

Ông Chuyển nói với chúng tôi một câu mà tôi sẽ nhớ cả đời:

“Các cháu phải học. Học cho tốt. Nhưng đừng quên lịch sử dân tộc mình. Đừng quên cha anh đã ngã xuống để Tổ quốc được bình yên.”

Là một thanh niên Việt Nam, tôi thấy mình may mắn hơn biết bao nhiêu. May mắn vì được lớn lên trong hòa bình. May mắn vì vẫn còn được nghe những câu chuyện thật – như mảnh ký ức sống động của 81 ngày đêm Thành cổ, nơi “mỗi tấc đất là một tấc xương, tấc máu”.

Xin kính trọng, biết ơn ông – người đã sống sót trở về từ thời hoa lửa.
Và xin cúi đầu trước anh Đàng, cùng hàng vạn người lính đã nằm xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, để Tổ quốc được bình yên như hôm nay.

Và tôi hiểu rằng:

🔥 Ngọn lửa thiêng của dân tộc – dù qua bao thế hệ – vẫn phải được gìn giữ và tiếp bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn