CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA TỪ MÁI NHÀ NHỎ Ở VĨNH BÌNH
chuyện kể của hai nhân chứng lịch sử
Một buổi chiều yên bình, Đoàn thanh niên Công an xã Vĩnh Bình phối hợp cùng Liên đội Trường Nguyễn Hữu Trí tổ chức chuyến thăm hỏi đầy ý nghĩa đến nhà hai nhân chứng lịch sử – ông Nguyễn Văn Nghễ và bà Nguyễn Thị Ngọc Ánh, cùng sinh năm 1949. Con đường nhỏ dẫn vào nhà ông bà rợp bóng cây. Không khí giản dị, gần gũi như chính con người nơi đây. Khi đoàn vừa đến, ông Nghễ đã đứng chờ sẵn trước hiên, nụ cười hiền hậu. Bà Ánh từ trong nhà bước ra, ánh mắt ấm áp đón chào từng người như đón những đứa cháu lâu ngày trở về.
🔥 Ngồi lại bên nhau – khi câu chuyện bắt đầu
Mọi người quay quần trong căn nhà nhỏ. Không bàn ghế trang trọng, không sân khấu, chỉ có những chiếc ghế đơn sơ và các em học sinh ngồi dưới nền nhà những ánh mắt chăm chú.
Ông Nguyễn Văn Nghễ bắt đầu câu chuyện bằng giọng kể chậm rãi: “Ngày đó, tôi là Trung đội trưởng pháo binh -305… khi ra trận, tuổi đời còn rất trẻ.”
Những em đội viên ngồi im, mắt không rời khỏi ông. Qua từng lời kể, chiến trường hiện lên: tiếng pháo nổ dội, những lần hành quân trong đêm tối, những đồng đội đã ngã xuống.
Ông khẽ thở dài: “Có người hôm qua còn nói cười, hôm nay đã không còn nữa… Nhưng không ai chùn bước.” Không gian lặng đi.
⛓️ Câu chuyện phía sau song sắt
Tiếp lời, bà Nguyễn Thị Ngọc Ánh kể về quãng thời gian làm giao liên – những chuyến đi âm thầm nhưng đầy hiểm nguy. Rồi bà bị bắt, bị giam tại Côn Đảo.
Giọng bà không run, nhưng từng lời như chạm vào lòng người:
“Ở đó, họ tra tấn rất dã man… nhưng không ai trong chúng tôi được phép gục ngã.”
Một em học sinh khẽ hỏi: “Bà có sợ không ạ?”
Bà mỉm cười: “Có chứ… nhưng nếu mình sợ mà khai ra, thì đồng đội mình sẽ nguy hiểm hơn.”
Câu trả lời khiến cả đoàn im lặng. Một sự im lặng đầy suy ngẫm.

✍️ Những trang ghi chép – những ngọn lửa được giữ lại
Các đoàn viên Công an và các em học sinh cẩn thận ghi lại từng câu chuyện. Không phải vì yêu cầu, mà vì họ hiểu rằng:
👉 Đây là những ký ức quý giá, cần được lưu giữ.
Một đoàn viên trẻ nói nhỏ: “Những điều này nếu không ghi lại, sau này sẽ không còn ai kể nữa…”
Những cuốn sổ nhỏ hôm ấy đã chứa đựng cả một phần lịch sử – những “câu chuyện thời hoa lửa” được truyền lại từ chính người trong cuộc.
🌱 Ngọn lửa được tiếp nối
Trước khi ra về, đại diện Đoàn thanh niên Công an xã Vĩnh Bình xúc động chia sẻ:
“Chúng cháu không sống trong chiến tranh, nhưng sẽ cố gắng sống xứng đáng với những gì các bác đã hy sinh.”
Ông Nghễ gật đầu, ánh mắt hiền từ:
“Chỉ cần các cháu sống tốt, làm tròn nhiệm vụ… là chúng tôi vui rồi.”
Bà Ánh nắm tay một em học sinh, nhẹ nhàng:
“Nhớ học giỏi, yêu nước… là được.”
Chuyến thăm kết thúc khi ánh chiều dần buông. Con đường nhỏ lại trở nên yên tĩnh như lúc ban đầu. Nhưng trong lòng mỗi người ra về, đã có thêm một ngọn lửa.
Không rực cháy như chiến tranh năm xưa, nhưng đủ ấm để soi sáng con đường phía trước.
Câu chuyện thời hoa lửa hôm nay không chỉ được kể lại – mà đã được truyền đi.




