CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ ĐẤT BIÊN CƯƠNG CỦA QUÊ HƯƠNG TUYÊN QUANG
Mỗi dải đất biên cương của Tổ quốc Việt Nam hôm nay có được sự bình yên, xanh tươi đều phải đánh đổi bằng xương máu và tuổi xuân của biết bao thế hệ cha anh đi trước. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của "thời hoa lửa" vẫn luôn là ngọn đuốc sáng rực, sưởi ấm và thúc giục lòng yêu nước của thế hệ trẻ chúng em. Trong những trang sử hào hùng ấy, em vô cùng xúc động và tự hào khi được tìm hiểu về cuộc đời và sự hy sinh oanh liệt của Thượng úy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lộc Viễn Tài – một người con của dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng Tuyên Quang.Sinh năm 1940 trong một gia đình giàu lòng yêu nước tại xã Tiên Yên, tỉnh Tuyên Quang, tuổi thơ của bác Lộc Viễn Tài gắn liền với những năm tháng gian khổ nhưng oanh liệt của căn cứ địa cách mạng. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1959, chàng thanh niên trẻ Lộc Viễn Tài đã lên đường tòng quân, khoác lên mình màu áo xanh của lực lượng Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng). Với bản tính kiên cường, chịu thương chịu khó của người con núi rừng, bác nhanh chóng trưởng thành qua gian khổ, được đào tạo bài bản và trở thành một người chỉ huy mưu trí, dũng cảm, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho đồng đội.Câu chuyện cảm động và anh dũng nhất về bác gắn liền với những ngày tháng hai năm 1979 khốc liệt, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ. Khi đó, trên cương vị là Thượng úy, Đồn trưởng Đồn Công an nhân dân vũ trang Lũng Làn (thuộc tuyến biên giới Mèo Vạc), bác Lộc Viễn Tài cùng các chiến sĩ phải đối mặt với một thử thách vô cùng cam go. Sáng sớm ngày 17 tháng 2 năm 1979, quân địch sử dụng cả một trung đoàn chủ lực, điên cuồng nã pháo dồn dập rồi ồ ạt tấn công vào trận địa của đồn hòng đè bẹp lực lượng phòng thủ mỏng manh của ta. Trước quân số và hỏa lực vượt trội của kẻ thù, Đồn trưởng Lộc Viễn Tài không một chút hoang mang. Bác bình tĩnh chỉ huy cán bộ, chiến sĩ và lực lượng dân quân địa phương kiên cường bám trụ từng tấc đất, bẻ gãy liên tiếp các đợt tiến công của đối phương.
Trong làn mưa bom bão đạn, hình ảnh người đồn trưởng dũng cảm, đi sát từng công sự để động viên tinh thần anh em đã trở thành biểu tượng bất tử. Không chỉ chỉ huy mưu trí, bác còn trực tiếp ôm súng đại liên bắn thẳng vào đội hình địch, một mình sử dụng linh hoạt nhiều loại vũ khí để giải vây cho đồng đội, đẩy lùi nhiều đợt tiến công điên cuồng của kẻ thù. Sự kiên trung của bác đã thổi bùng ngọn lửa quyết chiến vào lồng ngực mỗi người chiến sĩ Lũng Làn, giúp đơn vị đánh bật ba đợt tấn công lớn, tiêu diệt hàng trăm quân địch để bảo vệ an toàn cho nhân dân bản làng sơ tán.Thế nhưng, cuộc chiến đấu ấy quá đỗi khốc liệt. Trong trận chiến giằng co bảo vệ từng điểm cao vào ngày 5 tháng 3 năm 1979, người chỉ huy kiên cường ấy đã anh dũng hy sinh ngay trên trận địa khói lửa khi vừa tròn 39 tuổi. Bác ngã xuống khi mái đầu còn xanh, khi hoài bão cống hiến cho dải đất biên thùy vẫn còn dang dở. Máu của bác đã hòa vào đất mẹ biên cương, giữ cho cột mốc chủ quyền quốc gia mãi mãi đứng vững. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, bác đã được Đảng và Nhà nước truy tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Hòa bình lập lại, để tri ân người con ưu tú của quê hương, tên của Anh hùng Lộc Viễn Tài đã được trang trọng đặt cho con đường dẫn vào Ban Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Tuyên Quang. Mỗi lần đi qua con đường mang tên bác, hay nhìn ngắm những dải biên thùy yên bình, trong lòng em lại dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào và sự kính trọng vô hạn. Câu chuyện về bác Lộc Viễn Tài không chỉ là một bài học lịch sử khô khan trên trang giấy, mà là một câu chuyện bằng xương bằng thịt về lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, về tình quân dân cá nước son sắt, và về một "thời hoa lửa" mà thế hệ cha anh đã sống, chiến đấu không màng đến bản thân mình.Là một học sinh của mảnh đất Tuyên Quang giàu truyền thống, em tự nhận thấy bản thân thật may mắn khi được sinh ra trong hòa bình, được học tập dưới mái trường khang trang và hạnh phúc. Nhưng em cũng hiểu rằng, sự bình yên ấy không tự nhiên mà có, nó được đổi bằng nước mắt của những người mẹ, bằng xương máu của các anh hùng liệt sĩ như bác Lộc Viễn Tài.
Từ lòng biết ơn sâu sắc, em tự hứa sẽ luôn noi gương tinh thần kiên cường của bác, ra sức học tập, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành người có ích cho xã hội. Chúng em – thế hệ trẻ hôm nay – nguyện sẽ tiếp nối ngọn lửa truyền thống của quê hương cách mạng, quyết tâm gìn giữ và dựng xây quê hương Tuyên Quang ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đi trước.



