Câu chuyện thời hoa lửa: Người chiến sĩ một chân - ông Huỳnh Văn Đoàn
Những ngày cuối năm, khi nắng chiều buông xuống quê hương xứ dừa yên ả, người dân trong xóm nhỏ xã Đồng Khởi vẫn quen thuộc hình ảnh một người đàn ông dáng gầy, bước đi chậm rãi trên chiếc chân giả đã sờn màu thời gian. Ông là Huỳnh Văn Đoàn – người chiến sĩ năm xưa từng vào sinh ra tử nơi chiến trường Campuchia, một “cánh chim lửa” trong những năm tháng oanh liệt mà cũng đầy mất mát.
Ông Đoàn sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên giữa những mùa lúa bát ngát của miền Tây Nam Bộ. Năm hai mươi tuổi, khi đất nước vừa qua thời khói lửa chiến tranh, ông nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là cuối năm 1978 – khi quân tình nguyện Việt Nam sang giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng.
“Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản: đất nước bạn khó khăn, mình là người chiến sĩ thì phải đi”, ông kể, giọng trầm nhưng rất kiên định. Trên chiến trường Campuchia, ông Huỳnh Văn Đoàn cùng đồng đội phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy: sốt rét rừng, thiếu lương thực, và những trận tập kích bất ngờ của tàn quân Khmer Đỏ. Nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội là ngọn lửa sưởi ấm. Ông nhớ lại: “Chúng tôi ăn cơm trộn muối, chia nhau từng giọt nước, nhưng không ai than vãn. Cả đơn vị chỉ có một mong ước – giúp nhân dân nước bạn yên bình trở lại.”
Và rồi một buổi sáng năm 1981, trong khi dẫn đầu tổ công tác rà soát khu vực biên giới, ông Đoàn không may đạp phải mìn. Tiếng nổ vang lên như xé toạc không gian rừng thẳm. Khi tỉnh dậy, ông thấy mình nằm giữa trạm phẫu dã chiến, chân phải đã không còn. “Lúc đó tôi nghĩ đời mình coi như xong rồi,” ông trầm ngâm kể, “nhưng nhìn anh em còn nằm đó, người mất tay, người mù mắt, tôi tự nhủ phải sống – để còn kể lại những gì đồng đội đã hy sinh.”
Trở về quê với thân thể không còn nguyên vẹn, ông Đoàn trải qua nhiều năm chật vật. Nhưng với ý chí của người chiến sĩ, ông không chịu khuất phục. Ông tập đi bằng chân giả, học nghề mộc, rồi mở một xưởng nhỏ ngay trong sân nhà. Người ta thường thấy ông ngồi cặm cụi bên những thanh gỗ, dáng vẻ lặng lẽ nhưng ánh mắt luôn sáng. Ông bảo: “Làm nghề này, tôi như đang rèn luyện lại chính mình. Mỗi vết cưa, mỗi đường đục đều nhắc tôi nhớ: mình vẫn còn có thể làm được.” Giờ đây, ở tuổi ngoài sáu mươi, ông Huỳnh Văn Đoàn vẫn tích cực tham gia công tác xã hội, động viên lớp trẻ trong xóm, ấp noi gương thế hệ đi trước.
Ông thường nói: “Chiến tranh qua rồi, nhưng tinh thần của người chiến sĩ không bao giờ mất. Chỉ cần còn sống, ta vẫn có thể góp phần làm đẹp cho cuộc đời.” Trên chiếc bàn gỗ cũ trong nhà ông,. Mỗi lần nhìn lại, ông chỉ cười hiền: “Tôi không hối hận vì mất một chân. Tôi chỉ biết ơn vì mình còn sống – để kể lại câu chuyện của những người đã nằm lại nơi đất bạn.”
Câu chuyện của ông Huỳnh Văn Đoàn không chỉ là ký ức của một người chiến sĩ, mà còn là biểu tượng cho tinh thần “sống vì đồng đội, vì Tổ quốc”. Trong dòng chảy bình yên hôm nay, những người như ông chính là chứng nhân của một thời hoa lửa – nơi máu, nước mắt và lòng kiên cường hòa thành ngọn lửa bất diệt của dân tộc.



