Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa – người con gái 16 tuổi giành đất, cắm cờ

Đà Nẵng25/11/2025Lê Thị Kim Thức (Đoàn viên giáo viên trường THCS Nguyễn Khuyến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa – người con gái 16 tuổi giành đất, cắm cờ

Có những câu chuyện khi được nghe kể lại, ta như thấy cả một thời đạn bom trỗi dậy từ đằng sau những nếp nhăn hiền hậu của người lính. Tôi tìm đến nhà cô Nguyễn Thị Thanh Tùng Tôi tìm đến nhà cô Nguyễn Thị Thanh Tùng trong một buổi chiều mưa chậm rãi, khi những hạt nước li ti rơi xuống mái hiên cũ, gõ lên từng âm thanh đều đặn như nhịp thời gian đang hồi tưởng về quá khứ. Căn nhà nhỏ im ắng nhưng dường như chở nặng cả một thời hào hùng. Giữa bao nhiêu đổi thay của cuộc sống hôm nay, cô – người phụ nữ từng đi qua những năm tháng “một đi không hẹn ngày về” – vẫn ngồi đó, bình dị mà kiên cường, như một nhân chứng sống của lịch sử. Và khi cô bắt đầu kể, giọng trầm mà ấm, tôi biết mình đang được nghe một câu chuyện không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần linh hồn của quê hương, của thế hệ đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ màu cờ Tổ quốc.

Trong buổi chiều bình yên ấy, cô Tùng kể rằng năm 1967, khi mới chỉ mười sáu tuổi, cô đã tình nguyện tham gia dân quân huyện đội Nam Tam Kỳ. Dáng người nhỏ bé nhưng ý chí rắn rỏi, cô nhanh chóng đảm nhận vị trí Trưởng ban dân quân. “Hồi đó nhỏ lắm, mà phải cầm súng như ai,” cô cười, ánh mắt như sándg lên bởi niềm tự hào.

Nhắc đến trận đánh đáng nhớ nhất đời mình, cô đưa tôi ngược thời gian trở về ngày 28/01/1973, trên ngọn đồi Dương Cháy thuộc thôn Khương Thọ. Đó là thời khắc toàn quân thực hiện nhiệm vụ vô cùng quan trọng: giành đất cắm cờ, giữ vững vùng giải phóng. Cô và hai đồng chí Hạnh, Cận nhận nhiệm vụ chốt giữ ba hướng, bảo vệ điểm cao chiến lược. Đêm trước trận đánh, trong cái lạnh cắt da của núi rừng, cô bò sát đất, lặng lẽ gài hai quả lựu đạn liên hoàn trên đường mòn mà địch thường di chuyển. “Chỉ cần sai một li là chết trước giặc,” cô nói, giọng trầm lại nhưng nét mặt vẫn bình thản.

Đúng 8 giờ sáng, địch kéo lên từ hướng đồi Đình. Tên đi đầu dẫm trúng lựu đạn, tiếng nổ vang dội cả khu đồi, một tên chết, một tên bị thương. Từ xóm Bà Cẩm, lực lượng dân vệ kéo lên ứng cứu, bắn xối xả vào vị trí của ba chiến sĩ trẻ. Cả ba phải ba lần chạy, ba lần bò, ba lần né đạn để trở về công sự an toàn. “Không hiểu sao lúc đó đạn bắn dữ vậy mà chẳng đứa nào trúng,” cô kể, như vẫn còn ngạc nhiên sau bao năm. Không dám bắn vì sợ lộ vị trí, cô và đồng đội chỉ có thể dùng lựu đạn. Mỗi lần ném, đất đá tung lên, mùi khói súng phủ kín cả một vùng đồi. Địch nhiều lần tìm cách áp sát nhưng đều bị chặn lại. Chúng bắt đầu dè chừng, không dám manh động. Khoảng mười lăm phút sau, đồng chí Dũng từ Đội Lý Tín được điều lên chi viện. Sương dày khiến cô suýt bắn nhầm đồng đội. Đồng chí Cận thì sợ đến mức khụy chân, khiến đồng chí Dũng phải cười trêu: “Đi lính mà nhát dữ rứa!” Giữa khói lửa chiến trận, tiếng cười ấy vang lên – một thứ âm thanh lạ mà xúc động, chứng minh rằng ngay cả trong hiểm nguy, con người ta vẫn cần một chút niềm vui để giữ tinh thần. Cuối cùng, địch buộc phải rút về đồn Cây Sơn. Đồi Dương Cháy được giữ vững, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đỉnh đồi – biểu tượng cho chiến thắng và lòng quả cảm.

Cô kể thêm một câu chuyện khiến tôi phải bật cười. Sau trận đánh, bọn ngụy tức tối chạy xuống xóm bà Chước và than: “Đi lính bao năm chưa thua ai, mà thua mụ đàn bà cộng sản có tháng!” Cô vừa nhớ lại vừa cười: “Mà lúc đó cô còn đang… đến kỳ nữa chứ! Giặc có chờ mình khỏe đâu con!” Câu nói tưởng chừng nhẹ nhàng ấy khiến tôi lặng đi. Giữa lằn ranh sống chết, người phụ nữ vẫn phải chịu những nỗi khó khăn thầm lặng mà không ai biết đến. Nhưng bằng bản lĩnh và ý chí sắt đá, họ đã vượt qua tất cả để bảo vệ non sông.

Lắng nghe câu chuyện của cô Tùng, ta càng thấm thía hơn vẻ đẹp kiên cường mà bình dị của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Họ không chỉ là hậu phương vững chắc, là những người mẹ, người chị tảo tần, mà còn là những chiến sĩ thực thụ – dũng cảm, gan góc và sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy như bất kỳ người lính nào nơi tiền tuyến. Ở cô Tùng, ta nhận ra hình ảnh của những cô gái tuổi mười sáu đôi mươi, tay súng chắc nịch mà trái tim lại đầy yêu thương. Dẫu mang trong mình nỗi sợ, sự mệt mỏi hay cả những khó chịu rất đời thường của một người phụ nữ, họ vẫn bước lên phía trước, vẫn chiến đấu, vẫn giữ trọn lời thề với Tổ quốc. Nhìn vào nụ cười hiền của cô hôm nay, ít ai có thể hình dung rằng người phụ nữ ấy từng một mình gài lựu đạn, giương súng chờ giặc giữa đồi hoang gió lộng. Nhưng chính ở họ – những con người tưởng như nhỏ bé – lại sáng lên thứ sức mạnh khiến kẻ thù phải cúi đầu, và khiến thế hệ hôm nay mãi mãi biết ơn. Câu chuyện của cô Tùng không chỉ là một lát cắt bi tráng của lịch sử, mà còn là minh chứng cho phẩm chất phi thường của người phụ nữ Việt Nam: giàu lòng yêu nước, gan dạ, thủy chung và bất khuất. Họ đã góp phần làm nên hòa bình bằng cả tuổi trẻ, bằng cả xương máu, bằng cả những tháng ngày mà lẽ ra họ chỉ nên được sống vô tư như bao cô gái khác. Và khi ánh mắt cô Tùng chậm rãi nhìn lại quá khứ, ta không chỉ thấy một cựu chiến binh kể chuyện đời mình, mà thấy cả bóng dáng của triệu triệu người phụ nữ đã đi qua lửa đạn để giữ lấy hòa bình hôm nay.

Khi câu chuyện khép lại, tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mình – mái tóc bạc, dáng ngồi bình yên – mà lòng cứ mãi rưng rưng. Những người như cô Nguyễn Thị Thanh Tùng đã dùng cả tuổi xuân để làm nên bình yên của đất nước, nhưng lại luôn kể chuyện mình như những điều rất đỗi bình thường. Có lẽ vì với họ, Tổ quốc chưa bao giờ là điều gì xa xôi; đó là ngọn đồi trước nhà, là con đường đất đỏ, là lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa gió. Và cũng bởi thế, những người phụ nữ như cô – dù nhỏ bé nhưng mạnh mẽ, dù lặng thầm nhưng vĩ đại – chính là bông sen của thời hoa lửa. Ngày hôm nay, khi chúng ta viết lại không chỉ là nghĩa vụ lưu giữ lịch sử, mà còn là lời tri ân sâu sắc dành cho những người phụ nữ đã góp phần thắp lên ánh sáng hòa bình cho dân tộc. Những câu chuyện như của cô Tùng sẽ mãi là ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của đức hy sinh, và của sức mạnh mềm mại mà kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa – người con gái 16 tuổi giành đất, cắm cờ | Câu chuyện thời hoa lửa