Câu chuyện thời hoa lửa - Người con gái đất đỏ (Võ Thị Sáu)
Anh hùng Võ Thị Sáu là một biểu tượng tiêu biểu của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị đã dũng cảm đứng lên đấu tranh chống lại kẻ thù, để lại tấm gương sáng ngời cho các thế hệ mai sau.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu anh hùng, Võ Thị Sáu mang trong mình dòng máu kiên trung của một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Sống giữa những tháng năm non sông oằn mình dưới gót giày xâm lược của thực dân, chứng kiến cảnh quê hương điêu tàn, đồng bào lầm than, mầm xanh của lòng yêu nước và chí căm thù giặc đã sớm bén rễ sâu trong tâm hồn cô bé thanh thuần ấy. Không chọn một tuổi thơ êm đềm, ngay từ lúc mới vừa chạm ngõ mười bốn – cái tuổi vẫn còn hồn nhiên mộng mơ, chị đã rũ bỏ sự yếu mềm để can trường khoác lên mình lý tưởng cách mạng vĩ đại. Những chiến công vang dội ngay giữa lòng địch, những trái lựu đạn chớp ngời ánh lửa trừng phạt do chính tay người chiến sĩ nhỏ bé ném ra đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng, giáng những đòn sấm sét làm chao đảo hàng ngũ quân thù.
Thế rồi, giông bão ập đến. Trong một lần dũng cảm thực hiện nhiệm vụ, chị không may sa lưới giặc. Từ chốn ngục tù tối tăm của đất liền đến "địa ngục trần gian" Côn Đảo, kẻ thù đã dùng trăm phương nghìn kế, từ những lời dụ dỗ ngon ngọt đến muôn vàn đòn roi tra tấn tàn khốc, đê hèn nhất nhằm khuất phục ý chí của người nữ du kích. Thế nhưng, đòn roi có thể làm rỉ máu thể xác, chứ sao có thể làm rạn nứt ý chí thép gang và trái tim rực lửa yêu nước? Trước gông cùm và nhục hình, Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang như một cây tùng, cây bách giữa bão giông, giữ trọn lời thề sắt son với non sông. Sự kiên trung, bất khuất và ánh mắt kiên định của chị đã biến chốn lao tù thành mặt trận, khiến những kẻ tự xưng là kẻ mạnh phải run rẩy, hổ thẹn và cúi đầu khiếp sợ trước linh hồn quật cường của một người con gái Việt Nam.
Năm 1952, sương gió Côn Đảo oằn mình chứng kiến một trong những khoảnh khắc bi tráng nhất của lịch sử dân tộc. Chị bị thực dân Pháp đưa ra pháp trường khi mới vừa tròn mười chín tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người, tuổi của những ước mơ và rực rỡ thanh xuân. Nhưng bi lụy không hề hiện hữu nơi đôi mắt ấy. Giữa vòng vây của lưỡi lê và họng súng, chị ngẩng cao đầu bước đi với một phong thái ung dung, bình thản đến lạ thường. Chị dõng dạc từ chối chiếc khăn bịt mắt, cất tiếng dặn dò: "Hãy để cho tôi được nhìn thấy đất nước tôi đến giây phút cuối cùng!". Và rồi, tiếng hát hào hùng cất lên lấn át cả tiếng đạn chát chúa, khúc "Tiến quân ca" vang vọng giữa bầu trời Côn Đảo như một bản anh hùng ca bất tử. Bóng hình người thiếu nữ vươn cao ngực áo trước mũi súng, nụ cười ngạo nghễ đón chờ ánh bình minh rạng rỡ của dân tộc, đã tạc vào hồn thiêng sông núi một tượng đài vĩnh cửu về chủ nghĩa anh hùng.
Mười chín mùa xuân tuy ngắn ngủi, chớp nhoáng tựa một ánh sao băng vạch qua bầu trời đêm, nhưng vầng sáng mà Võ Thị Sáu để lại là ngọn lửa thiêng rực rỡ, không bao giờ tắt. Mùa hoa lê-ki-ma vẫn nở rộ nơi quê hương Đất Đỏ, như nhắc nhớ về hương thơm thanh khiết và linh hồn bất diệt của chị. Cuộc đời và sự hy sinh lẫm liệt ấy không chỉ là niềm tự hào to lớn của dân tộc mà còn là khúc tráng ca, truyền nguồn cảm hứng mãnh liệt cho lớp lớp thế hệ mai sau.
Câu chuyện của chị luôn thổn thức nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay – những người đang được sống dưới bầu trời tự do – về cái giá vô ngần của độc lập, hòa bình đã được đánh đổi bằng bao nhiêu máu xương. Để từ đó, thế hệ trẻ chúng ta càng thêm trân trọng hiện tại, không ngừng rèn đức, luyện tài, dốc lòng kiến thiết quê hương, viết tiếp bản hùng ca dựng xây đất nước vươn mình giàu mạnh, sao cho xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì bình yên của Tổ quốc.



