CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI CON GÁI ĐẤT QUẢNG VÀ KHÁT VỌNG ĐỘC LẬP
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI CON GÁI ĐẤT QUẢNG VÀ KHÁT VỌNG ĐỘC LẬP
Mỗi khi nhìn vào những vết thương âm ỉ trong cơ thể hay những tấm Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, ký ức về một thời hoa lửa lại vẹn nguyên trong tâm trí của người nữ cựu chiến binh Võ Thị Minh Túc. Sinh ngày 24 tháng 2 năm 1968, tuổi thơ của cô gắn liền với khói bom, đạn lạc và những vành đai trắng của vùng đất Quảng Nam – một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc
Quảng Nam những năm đầu thập niên 1970 là một chảo lửa thực sự. Lớn lên trong truyền thống quê hương cách mạng, khi tuổi đời còn rất trẻ, cô gái Kinh kiên cường Võ Thị Minh Túc đã quyết định tham gia vào hàng ngũ lực lượng cách mạng.
Dấu mốc không bao giờ quên là vào ngày 5 tháng 2 năm 1974, cô chính thức bước chân vào con đường giải phóng dân tộc. Giữa những trận càn quét, những trận mưa bom của kẻ thù, cô gái đất Quảng ấy đã rèn luyện và trưởng thành vượt bậc. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, tấm gương dũng cảm và năng lực chỉ huy đã đưa cô lên vị trí Thượng sỹ - Tiểu đội trưởng, trực tiếp dìu dắt, sát cánh cùng đồng đội trong những trận chiến sinh tử.
Những ngày tháng "Hoa lửa" và khúc khải hoàn 1975
Thời gian tham gia chiến đấu tuy đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, nhưng giai đoạn từ đầu năm 1974 đến tháng 2 năm 1975 là khoảng thời gian rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân, khi cô và tiểu đội của mình góp từng giọt máu, công sức cho ngày hội toàn thắng.
Mùa xuân năm 1975, cùng với bước chân thần tốc của quân giải phóng, mảnh đất Quảng Nam quê hương cô chính thức được giải phóng vào tháng 3 năm 1975. Và rồi, niềm vui vỡ òa khi ngày 02/05/1975 (thời điểm miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối), cô hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chiến đấu trực tiếp của mình. Đến tháng 6 năm 1975, cô trở về với cuộc sống thời bình trong tư thế của một người chiến thắng, khép lại chặng đường trực tiếp cầm súng đầy oanh liệt.
Nỗi đau thời bình và tinh thần người chiến sĩ
Chiến tranh lùi xa, nhưng những hệ lụy của nó thì vẫn còn dai dẳng. Giống như hàng vạn đồng đội trên chiến trường Quảng Nam năm xưa, người tiểu đội trưởng năm nào đã không may nhiễm phải thứ hóa chất hủy diệt: Chất độc da cam/dioxin.
Căn bệnh quái ác ấy đã bám lấy cô, gây nên những đớn đau thể xác suốt những năm tháng sau này, đặc biệt là giai đoạn đỉnh điểm khó khăn vào năm 1990. Thế nhưng, bản lĩnh của một Thượng sỹ quân đội nhân dân Việt Nam, người con gái từng đi qua làn tên mũi đạn, không cho phép cô đầu hàng số phận. Với tấm Huân chương Kháng chiến hạng Nhì (HCKC H II) lấp lánh trên ngực áo, cô tiếp tục chiến đấu với bệnh tật, giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường.
"Chiến tranh có thể lấy đi sức khỏe, có thể để lại những vết thương da cam đau đớn, nhưng không bao giờ khuất phục được ý chí của người con gái đất Quảng Nam năm ấy."
Câu chuyện của cô Võ Thị Minh Túc là minh chứng sống động cho một thế hệ "vượt lên sấm sét", hiến dâng tuổi đôi mươi cho hòa bình hôm nay.



