Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI CON GÁNH ÁNH SÁNG QUÊ NHÀ

Đà Nẵng20/11/2025lớp 11a1 (Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng bùng lên ngọn lửa chiến tranh, mảnh đất Điện Thắng – Điện Bàn, Quảng Nam vẫn luôn chìm trong khói bom. Người dân quê lam lũ trên đồng lúa cháy sém vẫn thì thầm một niềm tin: “Chừng nào còn người đứng lên, chừng đó Quảng Nam vẫn sống.” Và rồi, từ ngôi làng nhỏ ấy, một chàng trai trẻ đã bước ra, mang theo trái tim nóng bỏng: Nguyễn Văn Trỗi.

Có lẽ chính những buổi chiều đứng bên bờ sông Điện, nhìn từng tốp lính ngoại quốc hành quân qua con đường đất đỏ, đã gieo vào lòng Trỗi mầm căm thù. Anh thợ điện trẻ ngày ấy hiểu rằng: nếu quê hương muốn bình yên, phải có ai đó dám nhận phần hiểm nguy. Năm 1963, anh gia nhập biệt động Sài Gòn, nhận nhiệm vụ mà ai cũng biết là có thể phải đánh đổi bằng mạng sống: tiêu diệt Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara.

Trong đêm chuẩn bị lên đường, Trỗi âm thầm viết thư gửi người vợ trẻ – chị Quyên: “Nếu anh không trở về, em hãy thay anh sống tiếp.” Bức thư dở dang, nét chữ run lên nhưng ý chí lại cứng hơn thép.

Khi kế hoạch chưa thành và bị bắt, quân thù dùng mọi cực hình để khai thác, nhưng Trỗi vẫn giữ im lặng. Một người lính già từng gác tù kể lại: “Ánh mắt cậu ấy sáng đến khó hiểu. Nhìn vào, tôi biết cậu không sợ chết.”

Và rồi buổi sáng 15 tháng 10 năm 1964 – ngày Sài Gòn nắng như lửa đốt – Nguyễn Văn Trỗi bị dẫn ra pháp trường. Địch bịt mắt anh, nhưng anh hét lên:
“Hãy mở ra để tôi nhìn đồng bào tôi lần cuối!”

Tràng đạn nổ. Tiếng hét “Đả đảo đế quốc Mỹ!” như xuyên qua khói súng, bay mãi về phía quê nhà Quảng Nam – nơi mẹ anh ngồi trước hiên, bàn tay gầy xoắn vào tà áo nâu, biết rằng con mình đã hóa thành ngọn lửa cho Tổ quốc.

Hôm nay, mỗi khi thanh niên Quảng Nam qua con đường mang tên Nguyễn Văn Trỗi, người ta vẫn nhắc về chàng trai 24 tuổi đã chọn cái chết để quê hương được sống.
Thời hoa lửa có thể đã qua, nhưng ánh sáng của những con người như anh thì vẫn còn nguyên vẹn – thắp lên niềm tự hào không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn