Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THỊ THẢO

Có những con người đã dành trọn tuổi thanh xuân để cống hiến cho Tổ quốc, sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng vì nền độc lập, tự do của dân tộc. Dù chiến tranh đã lùi xa, những ký ức về một thời "hoa lửa" vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí họ như một minh chứng cho lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của thế hệ đi trước.

Quảng Trị31/07/2026CHI ĐOÀN TRƯỜNG TIỂU HỌC ĐẠ RÒN (Đơn Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THỊ THẢO

Một trong những người như thế là cựu chiến binh Nguyễn Thị Thảo, sinh năm 1944, quê quán Hà Tĩnh. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bà đã tham gia phục vụ cách mạng, góp phần vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Trên chiến trường, bà đã bị thương do bom đạn của chiến tranh, mang theo thương tật như một dấu ấn không thể phai mờ của những năm tháng cống hiến.

Năm 1965, khi vừa tròn 21 tuổi, cô gái trẻ Nguyễn Thị Thảo rời quê hương Hà Tĩnh. Cô giấu gia đình viết đơn tình nguyện bằng máu để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Hành trang của cô gái sinh năm 1944 ngày ấy chỉ là chiếc ba lô sờn vải, một chiếc gương nhỏ và mái tóc dài đen mượt.

Đơn vị của cụ được điều động vào ngã ba Đồng Lộc – "tọa độ chết" hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn Mỹ mỗi ngày. Nhiệm vụ của cụ và các nữ đồng đội là san lấp hố bom, giữ cho mạch máu giao thông thông suốt để các đoàn xe chở nhu yếu phẩm, đạn dược vào chi viện cho miền Nam.

Đêm tối, khi tiếng còi báo động vang lên, Cụ cùng tiểu đội lao ra mặt đường dưới làn bom tọa độ khốc liệt. Không có đèn, các cô gái mặc áo trắng làm "cọc tiêu sống", đứng sát mép vực hiểm trở để hướng dẫn cho những đoàn xe vận tải vượt qua an toàn. Có những đêm, bom nổ ngay cạnh, đất đá lấp lấp cả người, nhưng vừa gạt đất đứng dậy,cụ lại tiếp tục cầm cuốc, xẻng chiến đấu. Mái tóc dài của cụ ngày nào giờ phải cắt ngắn, nhuộm đỏ bởi màu đất đỏ Trường Sơn và khói bom ngạt thở.

Mùa mưa năm 1972, đơn vị bị bao vây bởi bom rải thảm và những trận mưa rừng xối xả gây lũ quét. Sốt rét rừng hoành hành, súng đạn thiếu thốn, nhưng Cụ vẫn kiên cường bám trụ, vừa mở đường vừa chăm sóc những đồng đội bị thương. Trong một trận oanh tạc, một mảnh bom găm sâu vào chân cụ. Dù đau đớn, cụ vẫn nén đau, cố sức đẩy người đồng đội bên cạnh vào hầm trú ẩn trước khi chính mình ngất đi.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Cụ trở về quê hương với đôi chân không còn lành lặn và những vết thương mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức. Năm 2026 hiện tại, ở tuổi 82, bà Hoa là một Nữ cựu chiến binh lão thành, mái tóc đã bạc phơ. Mỗi dịp kỷ niệm, bà lại nâng niu chiếc ba lô cũ, tự hào kể cho con cháu nghe về những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" đầy kiêu hùng của thế hệ mình.

Sau ngày đất nước thống nhất, với tinh thần trách nhiệm và lòng tận tụy, bà tiếp tục công tác trong ngành y tế. Bà có 10 năm công tác tại Bệnh viện 102 Quảng Bình, âm thầm chăm sóc, chữa trị cho người bệnh bằng cả trái tim của một người từng trải qua chiến tranh và thấu hiểu giá trị của sự sống.

Suốt chặng đường phấn đấu, bà luôn giữ vững phẩm chất của người chiến sĩ cách mạng, trung thành với lý tưởng của Đảng và Tổ quốc. Bà đã có 55 năm tuổi Đảng, một dấu mốc đáng tự hào, thể hiện sự kiên định, lòng trung thành và tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ.

Hiện nay, bà Nguyễn Thị Thảo đang sinh sống tại số nhà 203, thôn 2 (Đạ Ròn cũ), nay thuộc xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng. Dù tuổi đã cao, bà vẫn luôn là tấm gương sáng về đạo đức, lối sống giản dị, mẫu mực, được bà con địa phương và thế hệ trẻ kính trọng.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thảo không chỉ là câu chuyện của riêng một người cựu chiến binh, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những cống hiến của bà góp phần tô thắm truyền thống yêu nước, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, gìn giữ và phát huy những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.

Thời gian có thể làm phai mờ nhiều điều, nhưng ký ức về một thời hoa lửa và những con người đã cống hiến hết mình cho đất nước sẽ mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Đó cũng là nguồn động lực để các thế hệ hôm nay tiếp tục xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn