Câu chuyện thời hoa lửa: Người đưa tin trong đêm giải phóng
Câu chuyện thời hoa lửa: Người đưa tin trong đêm giải phóng
Câu chuyện thời hoa lửa: Người đưa tin trong đêm giải phóng
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí ở Vĩnh Hòa trở nên khác thường. Tin chiến thắng từ Tây Nguyên, Huế, Đà Nẵng liên tiếp truyền về làm nức lòng quân dân. Tuy nhiên, ở các đồn bót trong xã, quân địch vẫn còn hiện diện với súng đạn và sự ngoan cố.
Trong thời điểm ấy, có một người cơ sở cách mạng mà bà con quen gọi là anh Thủy. Công việc của anh không phải cầm súng xung phong ngoài trận địa, nhưng lại vô cùng nguy hiểm: làm liên lạc giữa cơ sở nội địa và lực lượng cách mạng bên ngoài.
Chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vừa lan đến Tân Châu, tình hình trong các đồn địch trở nên hỗn loạn. Binh lính hoang mang, nhiều tên tìm cách tháo chạy.
Lợi dụng thời cơ, anh Thủy bí mật tiếp cận khu vực trụ sở xã và các đồn bót để nắm tình hình.
Qua những nguồn tin đáng tin cậy, anh biết được một thông tin vô cùng quan trọng: đêm đó toàn bộ tề xã và lính đồn ở Vĩnh Hòa sẽ rút chạy về Tân Châu.
Nếu tin này đến chậm, lực lượng cách mạng có thể bỏ lỡ thời cơ tiếp quản địa phương mà không cần đổ máu.
Không chần chừ, anh lập tức lên đường.
Con đường từ nội địa vào căn cứ không xa nhưng đầy nguy hiểm. Trời bắt đầu tối. Nhiều đoạn phải đi men theo bờ ruộng, lội qua mương nước, tránh các chốt gác còn sót lại.
Có lúc nghe tiếng chó sủa và ánh đèn pin quét ngang cánh đồng, anh phải nằm ép mình xuống ruộng lúa để tránh bị phát hiện.
Mồ hôi thấm ướt lưng áo nhưng anh vẫn không dừng bước.
Trong đầu anh lúc ấy chỉ có một suy nghĩ:
— Phải báo tin cho cách mạng thật nhanh.
Đến khu vực căn cứ, anh tìm gặp cán bộ lãnh đạo và báo cáo toàn bộ tình hình.
Tin tức ấy lập tức được xác minh và triển khai thành kế hoạch hành động.
Ngay trong đêm, lực lượng vũ trang Vĩnh Hòa phối hợp với lực lượng từ Vĩnh Xương tiến vào các mục tiêu trọng yếu.
Đúng như tin báo của anh Thủy, lính địch đã âm thầm bỏ đồn tháo chạy.
Các chiến sĩ cách mạng nhanh chóng tiếp quản trụ sở hành chính xã, các điểm tựa và đồn bót mà không gặp sự kháng cự đáng kể.
Rạng sáng ngày 1 tháng 5 năm 1975, điểm tựa cuối cùng ở ấp Vĩnh Khánh được tiếp quản.
Vĩnh Hòa hoàn toàn giải phóng.
Trong niềm vui của ngày chiến thắng, ít ai biết rằng phía sau thành công ấy có sự đóng góp thầm lặng của những người liên lạc như anh Thủy.
Không có những chiến công vang dội, không có những trận đánh lớn ghi vào quân sử, nhưng chính sự dũng cảm và trách nhiệm của anh đã góp phần giúp cách mạng nắm bắt thời cơ lịch sử.
Nhiều năm sau, người dân Vĩnh Hòa vẫn nhắc đến anh Thủy như một người con bình dị của quê hương, người đã mang tin chiến thắng về trong đêm lịch sử, góp phần đưa lá cờ cách mạng tung bay trên quê hương vào ngày 1 tháng 5 năm 1975.
Đó là một câu chuyện đẹp của thời hoa lửa, khi những con người bình thường đã làm nên những điều phi thường cho Tổ quốc.



