Câu chuyện thời hoa lửa :Người giữ ánh đèn bên sông châu
Câu chuyện thời hoa lửa :Người giữ ánh đèn bên sông châu
Đêm sông Châu năm 1967, bóng tối không còn là sự tĩnh lặng của làng quê mà là một thứ vực thẳm đặc quánh, chực chờ nuốt chửng tất cả dưới tiếng gầm rít của máy bay Mỹ. Gió từ mặt sông thổi lên lạnh buốt, mang theo mùi khét của thuốc súng từ trận bom tọa độ chiều qua ở đầu làng. Mây đứng đó, trên bến phà tạm bợ được ngụy trang bằng những tán lá ngụy trang rách nát. Tay cô ghì chặt chiếc đèn bão – "linh hồn" của bến sông này. Trong bóng đêm đại ngàn của cuộc chiến, ánh đèn ấy nhỏ nhoi nhưng bền bỉ, là dấu hiệu duy nhất để những đoàn xe vận tải "không đèn" của quân giải phóng biết đường mà cập bến. Mỗi khi tiếng máy bay địch tạm lắng, Mây lại nhô người ra khỏi hầm chữ A, giơ cao ngọn đèn bão đã được che chắn chỉ còn một khe sáng nhỏ, dẫn lối cho những chiếc xe tải nặng nề lầm lũi bò xuống phà. Đêm ấy, đoàn xe của San hành quân qua sông. Dưới ánh chớp của pháo sáng Mỹ treo lơ lửng trên tầng không, Mây nhận ra bóng dáng quen thuộc của người yêu đang nhảy xuống từ cabin xe để kiểm tra dây xích phà. Giữa lúc đất trời rung chuyển vì tiếng bom nổ chậm ở phía hạ lưu, họ chỉ có vài phút ngắn ngủi bên nhau. San lao đến, đôi bàn tay đầy dầu mỡ của anh nắm chặt lấy vai Mây, giọng nghẹn lại trong tiếng gió rít: "Mây! Sao em không xuống hầm? Bom nổ sát sạt thế kia, em liều quá!" Mây nhìn anh, đôi mắt sáng rực lên dưới ánh đèn bão lập lòe. Cô không sợ cái chết, cô chỉ sợ ánh đèn này tắt, đoàn xe của anh sẽ lạc lối giữa dòng nước xoáy: "Em không sao. Em phải giữ đèn. Anh và anh em còn phải sang sông cho kịp giờ nổ súng. Anh đi... phải về nhé, em đợi!" San không kịp nói lời từ biệt trọn vẹn, tiếng còi của tiểu đội trưởng thúc giục phía sau. Anh ấn vào tay Mây một chiếc huy hiệu được mài từ mảnh xác máy bay Mỹ, rồi vội vã nhảy lên xe. Chiếc phà bắt đầu rời bến, từ từ chìm vào làn sương mù và khói bom trên mặt sông Châu. Mây vẫn đứng đó, chân lún sâu trong bùn lầy, cánh tay giơ cao ngọn đèn bão không một chút run rẩy. Cô như một pho tượng tạc vào đêm tối, dùng chút ánh sáng vàng vọt cuối cùng để tiễn đưa người yêu vào nơi hòn tên mũi đạn. Nhưng chiến tranh không có lòng trắc ẩn. Khi chiếc phà vừa sang đến bờ bên kia, một loạt bom tọa độ bất ngờ dội xuống bến sông Châu. Đất đá mù mịt, mặt sông dậy sóng như muốn lộn ngược lên trời. Một mảnh bom văng trúng bến, ngọn đèn bão trên tay Mây bị hất văng, vỡ tan, ánh lửa vụt tắt lịm trong bóng tối mịt mùng. Mây ngã xuống mặt đất sũng nước mưa và máu, đôi mắt vẫn cố nhìn về phía bờ bên kia – nơi bóng chiếc xe của San vừa khuất sau rặng tre. Đêm ấy, máu của người con gái sông Châu hòa vào dòng nước đỏ nặng phù sa. Người ta tìm thấy cô nằm bất tỉnh bên những mảnh kính vỡ của chiếc đèn bão. Sau trận càn ấy, làng nhận tin Mây mất tích, rồi một tờ giấy báo tử được gửi về nhà San. Họ không biết rằng, bông hoa lửa ấy vẫn chưa tàn, cô chỉ đang bắt đầu một hành trình đau đớn hơn: sống sót trở về với một cơ thể không còn lành lặn, để rồi nhiều năm sau lại đứng bên chính bến sông này, nhìn người mình yêu đi lấy vợ trong một ngày hòa bình không trọn vẹn. Bạn có muốn mình viết thêm về cảm xúc của San trên cabin xe lúc nhìn thấy ánh đèn của Mây mờ dần trong tiếng bom không?



