Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NGƯỜI GIỮ ÁNH LỬA TRÊN ĐỒI TRĂNG KHUYẾT

Đêm ấy, gió từ triền núi thổi xuống mang theo hơi lạnh thấm vào da thịt. Trong chiếc lán nhỏ dựng tạm bên bìa rừng, bà Sáu Hòa ngồi tựa vào thân cột, đôi bàn tay gầy guộc xoa nhẹ lên chiếc đèn dầu đã cũ. Bà thắp nó mỗi đêm như một thói quen đã kéo dài hơn nửa đời người — như thể ánh lửa nhỏ bé ấy là sợi dây nối bà với những tháng năm tuổi trẻ rực cháy.

Hưng Yên26/12/2025NGUYỄN THỊ QUỲNH ANH (Trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, gió từ triền núi thổi xuống mang theo hơi lạnh thấm vào da thịt. Trong chiếc lán nhỏ dựng tạm bên bìa rừng, bà Sáu Hòa ngồi tựa vào thân cột, đôi bàn tay gầy guộc xoa nhẹ lên chiếc đèn dầu đã cũ. Bà thắp nó mỗi đêm như một thói quen đã kéo dài hơn nửa đời người — như thể ánh lửa nhỏ bé ấy là sợi dây nối bà với những tháng năm tuổi trẻ rực cháy.

Bà từng là một nữ giao liên trong những năm chiến tranh. Khi ấy, mới mười bảy tuổi, cô Sáu Hòa đã mang vẻ hồn nhiên của một thiếu nữ miền sông nước, nhưng trái tim thì kiên cường hơn bất cứ ai. Cô chạy rừng, băng suối để chuyển từng bức thư, từng mẩu tin quan trọng về căn cứ. Có lần, cô bị địch bao vây ở đồi Trăng Khuyết — nơi cái bóng của núi xẻ đôi cả ánh trăng. Đêm ấy, mưa rừng cứ trút như xé trời. Cô ướt sũng, đôi chân rã rời, nhưng lá thư cần chuyển gấp vẫn còn nằm trong túi áo. Không thể để tin tức rơi vào tay giặc, càng không thể để đồng đội chịu tổn thất.

Cô nấp dưới khe đá, nén hơi thở, nhìn ánh đèn pin của lính địch quét qua từng tán lá. Từng giây trôi dài bất tận. Chỉ cần một chuyển động nhỏ, cô có thể mất mạng. Nhưng khi nghĩ đến những người đang chờ tin ở căn cứ, nghĩ đến lời dặn của anh đội trưởng: “Sáu à, trận đánh ngày mai sống còn lắm…”, cô lại thấy trong lòng mình bùng lên một thứ sức mạnh kỳ lạ.

Cô chờ đến lúc gió mạnh thổi rào rạt, tiếng lá che đi tiếng bước chân, rồi lao lên dốc đá. Bàn chân trượt mấy lần nhưng cô vẫn không dừng lại. Ánh đèn pin phía sau nhấp nháy liên tục — địch đã phát hiện. Cô chạy đến mức hơi thở như muốn vỡ tung trong ngực. Khi gần chạm đến rìa rừng, một viên đạn sượt qua vai, nóng rát như lửa táp. Cô khụy xuống, nhưng kịp dùng cả sức lực còn lại bò vào bụi cây, giấu kín bức thư trong lòng bàn tay.

Lúc tỉnh lại, cô nằm trong căn hầm của đội quân y. Anh đội trưởng nhìn cô mà mắt đỏ hoe: “Sáu à, nhờ lá thư của em mà chúng ta giữ được trận địa. Em đã cứu bao nhiêu người rồi, biết không?” Cô mỉm cười, dù môi tím tái, chỉ đáp khẽ: “Miễn là cách mạng cần, em còn đi tiếp.”

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Cô Sáu trở về quê, mái tóc chưa kịp dài lại đã lấm tấm những sợi bạc. Người dân gọi cô là “chị Sáu giao liên”, rồi thành “bà Sáu hoạt động cách mạng”. Thời bình nghèo khó, bà sống giản dị trong căn nhà nhỏ bên triền đồi. Dẫu sức khỏe suy giảm vì vết thương cũ, bà vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Bà thường kể chuyện cho lũ trẻ nghe, nhưng khi nhắc đến những đồng đội đã nằm lại nơi rừng sâu, mắt bà lại long lanh như có giọt nước mưa ngày ấy rơi xuống.

Một chiều cuối đông, lũ học trò nhỏ chạy đến thăm, mang theo bó hoa dại. Chúng hỏi: “Bà Sáu ơi, hồi đó bà không sợ à?” Bà mỉm cười hiền hậu, xoa đầu đứa bé đứng gần nhất: “Sợ chứ, ai mà chẳng biết sợ. Nhưng khi đất nước cần, khi người phía sau đang trông vào mình, tự nhiên người ta có thêm can đảm. Ánh lửa trong tim mạnh hơn nỗi sợ nhiều lắm.”

Đêm đó, bà lại thắp ngọn đèn dầu cũ. Ngọn lửa run rẩy soi lên đôi mắt già nua nhưng vẫn sáng rực. Ánh lửa ấy — ánh lửa của đồi Trăng Khuyết — chưa bao giờ tắt.

Link: https://doanthanhnien.vn/tin-tuc/cong-tac-tuyen-truyen-giao-duc/cau-chuyen-thoi-hoa-lua-anh-hung-cho-tat-ca-dau-chi-cho-rieng-minh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn