Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Người giữ lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập

Đồng Nai17/07/2026Phạm Thị Lài (Đoàn xã Định Quán)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn như nín thở.

Tiếng xe tăng của Quân Giải phóng vang lên trên những con đường dẫn vào trung tâm thành phố. Người dân đứng hai bên đường hồi hộp dõi theo từng đoàn quân tiến về Dinh Độc Lập – cơ quan đầu não của chính quyền Sài Gòn lúc bấy giờ.

Khoảng giữa trưa, chiếc xe tăng mang số hiệu 843 húc vào cổng phụ, tiếp đó xe tăng 390 húc đổ cánh cổng chính, mở đường cho các chiến sĩ tiến vào bên trong. Thời khắc lịch sử của dân tộc đã đến.

Giữa không khí khẩn trương ấy, một nhiệm vụ đặc biệt được giao cho một người chiến sĩ trẻ: mang lá cờ Giải phóng lên nóc Dinh Độc Lập.

Đó là đại úy Bùi Quang Thận, Chính trị viên Đại đội 4, Lữ đoàn xe tăng 203.

Ôm lá cờ trong tay, đồng chí nhanh chóng chạy lên các tầng của tòa nhà. Mỗi bậc cầu thang đều có thể ẩn chứa nguy hiểm, bởi chưa ai biết tình hình bên trong đã hoàn toàn an toàn hay chưa. Nhưng trong tâm trí người chiến sĩ chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Lá cờ của Tổ quốc phải tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.

Khi lên đến mái nhà, đồng chí tháo lá cờ cũ xuống, rồi trịnh trọng kéo lá cờ Giải phóng lên đỉnh cột cờ.

Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975, lá cờ đỏ tung bay giữa bầu trời Sài Gòn.

Khoảnh khắc ấy không chỉ đánh dấu sự kết thúc của chiến tranh mà còn mở ra một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên đất nước độc lập, thống nhất và đi lên xây dựng hòa bình.

Dưới sân Dinh Độc Lập, hàng nghìn người dân vỡ òa trong niềm xúc động. Có người ôm nhau khóc, có người vẫy cờ, có người chỉ lặng lẽ ngước nhìn lá cờ đang bay trong gió, như để tin rằng chiến tranh thật sự đã kết thúc.

Ngày nay, khi đến tham quan Dinh Độc Lập – nay là Dinh Độc Lập – nhiều người vẫn dừng chân dưới cột cờ năm xưa. Đó không chỉ là một công trình kiến trúc, mà còn là biểu tượng của khát vọng hòa bình, thống nhất và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Đối với tuổi trẻ hôm nay, câu chuyện về lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập là lời nhắc nhở sâu sắc rằng độc lập và hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước. Mỗi đoàn viên, thanh niên cần tiếp tục gìn giữ thành quả ấy bằng tinh thần học tập, lao động, sáng tạo, sống có trách nhiệm và cống hiến cho sự phát triển của quê hương, đất nước.

Bài học từ thời hoa lửa không chỉ nằm trong những trang sử, mà còn sống mãi trong từng lá cờ đỏ tung bay trên bầu trời Thành phố Hồ Chí Minh – thành phố mang tên Bác, thành phố của hòa bình, khát vọng và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn