Khác

"CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Người giữ lửa ký ức – câu chuyện về một cựu thanh niên xung phong"

"CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Người giữ lửa ký ức – câu chuyện về một cựu thanh niên xung phong"

Quảng Ninh03/07/2026Sưu tầm và biên soạn (LCĐ Khoa Ngoại ngữ K9B)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối thu, tôi có dịp về thăm quê ngoại ở một vùng đất yên bình. Ở đó, tôi được gặp ông Nguyễn Văn Lâm – một cựu thanh niên xung phong đã từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Ông không phải là một người nổi tiếng, cũng không có nhiều huân chương lấp lánh, nhưng câu chuyện của ông lại khiến tôi không thể nào quên.

Ông Lâm năm nay đã ngoài 70 tuổi. Mái tóc bạc trắng, làn da sạm đi vì nắng gió, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng và đầy nghị lực. Khi tôi hỏi về những năm tháng chiến tranh, ông chỉ cười hiền:
“Ngày đó, ai cũng như ai thôi cháu ạ, đất nước gọi thì mình đi.”

Năm 18 tuổi, ông viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy, chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt, bom đạn trút xuống khắp các tuyến đường chiến lược. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đảm bảo giao thông cho tiền tuyến.

Ông kể, có những đêm phải làm việc dưới mưa bom. Máy bay địch vừa đi qua, cả đội lại lao ra đường, người cuốc, người xẻng, người khiêng đất đá. Có lúc vừa san xong một đoạn đường, bom lại rơi xuống, tất cả lại làm lại từ đầu.
“Có những hôm đói lả, ăn vội nắm cơm rồi lại làm tiếp. Nhưng chẳng ai than vãn gì, vì ai cũng nghĩ: mình cố thêm chút nữa, bộ đội phía trước sẽ đỡ khổ hơn.”

Trong giọng kể chậm rãi của ông, tôi cảm nhận rõ những mất mát mà ông và đồng đội đã trải qua. Nhiều người đã nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông im lặng một lúc rồi nói:
“Có những người bạn của ông, hôm trước còn cười nói, hôm sau đã không còn nữa… Chiến tranh là vậy đó cháu.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với một cơ thể mang nhiều vết thương. Dù vậy, ông không than thân trách phận mà tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Ông tham gia công tác địa phương, tích cực vận động thanh niên học tập, làm ăn, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là những gian khổ ông từng trải qua, mà là tinh thần lạc quan và niềm tin của ông vào thế hệ trẻ hôm nay. Ông nói:
“Các cháu bây giờ không phải cầm súng như chúng tôi ngày xưa, nhưng vẫn có một ‘mặt trận’ riêng – đó là học tập, rèn luyện và xây dựng đất nước. Đừng bao giờ quên những gì cha anh đã trải qua.”

Buổi chiều hôm đó, khi rời khỏi nhà ông, tôi mang theo một cảm xúc rất đặc biệt – vừa tự hào, vừa biết ơn. Những con người như ông Lâm chính là những “nhân chứng lịch sử” sống động, là cầu nối giúp thế hệ trẻ chúng tôi hiểu rõ hơn về quá khứ hào hùng của dân tộc.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng – nhắc nhở chúng tôi phải sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và Tổ quốc.

Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa ấy vẫn đang được giữ gìn và tiếp nối – trong trái tim của mỗi người Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn