CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI GIỮ LỬA TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN
Nguyễn Văn Hòa – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia kháng chiến chống Mỹ.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI GIỮ LỬA TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN
Có những câu chuyện không nằm trong sách giáo khoa dày cộp, nhưng lại sống động trong từng nếp nhăn
trên gương mặt của những con người từng đi qua chiến tranh. Với tôi, “thời hoa lửa” không chỉ là một khái
niệm lịch sử, mà là ký ức được kể lại từ bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu thanh niên xung phong từng tham
gia kháng chiến chống Mỹ.
Bác Hòa năm nay đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc trắng, giọng nói chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn sáng lạ
thường khi nhắc đến những năm tháng tuổi hai mươi. Bác kể, ngày ấy, khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, bác rời
quê hương Thái Nguyên, tạm biệt gia đình để lên đường vào chiến trường Trường Sơn. Hành trang chỉ là ba
lô vải, vài bộ quần áo và một niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ hòa bình.
Công việc của bác là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo tuyến vận tải luôn thông suốt. Những ngày mưa
rừng xối xả, đất đá sạt lở; những đêm bom rơi sáng rực cả một vùng trời. Có lần, đơn vị của bác bị đánh phá
dữ dội, nhiều đồng đội hy sinh. Bác nói rằng nỗi đau lớn nhất không phải là thiếu thốn hay hiểm nguy, mà là
phải chứng kiến đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh khốc liệt ấy,
tình đồng chí, đồng đội lại trở thành sức mạnh phi thường.
Bác bảo, họ sống giản dị lắm. Một củ sắn chia đôi, một bi đông nước chuyền tay nhau cũng đủ ấm lòng. Giữa
rừng sâu, họ vẫn hát. Hát để át tiếng bom, hát để nhắc nhau rằng phía sau lưng mình là gia đình, là quê
hương đang chờ ngày đoàn tụ. Với bác, những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng cũng đẹp nhất đời người,
bởi đó là thời tuổi trẻ được sống trọn vẹn cho một lý tưởng lớn lao.
Chiến tranh qua đi, bác trở về quê hương với thương tích còn in hằn trên cơ thể. Cuộc sống thời hậu chiến
không dễ dàng, nhưng bác chưa bao giờ than thở. Bác luôn dặn con cháu phải học tập thật tốt, sống có trách
nhiệm và biết trân trọng hòa bình hôm nay. Bác nói một câu khiến tôi suy nghĩ rất lâu: “Các cháu được sống
trong hòa bình, đó đã là điều hạnh phúc nhất. Đừng để sự hy sinh của thế hệ trước trở thành điều bị lãng
quên.”
Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là khói lửa chiến tranh, mà còn là thời
tuổi trẻ bừng sáng như những đóa hoa giữa bom đạn. Hoa có thể bị vùi lấp trong đất đá, nhưng tinh thần yêu
nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thì vẫn còn đó, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Là sinh viên hôm nay, chúng tôi không cầm súng ra trận, nhưng chúng tôi có tri thức, có ước mơ và có trách
nhiệm xây dựng đất nước trong thời bình. Giữ gìn và kể lại những câu chuyện của các nhân chứng lịch sử
chính là cách để ngọn lửa năm xưa tiếp tục cháy trong trái tim người trẻ.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng âm vang của nó vẫn còn vang vọng. Và trong ánh mắt của những người từng
đi qua chiến tranh, tôi thấy rõ một điều: lòng yêu nước chưa bao giờ cũ, chỉ là đang được trao lại cho thế hệ
chúng tôi bằng niềm tin và kỳ vọng.



