Câu chuyện thời hoa lửa – “Người giữ lửa Trường Sơn” (Nguyễn Văn Bình)
Câu chuyện thời hoa lửa – “Người giữ lửa Trường Sơn” (Nguyễn Văn
Bình)
Với cựu thanh niên xung phong Nguyễn Văn Bình (72 tuổi, ngụ huyện Hương Sơn, Hà
Tĩnh), những năm tháng bám trụ trên tuyến đường Trường Sơn là ký ức không thể
nào quên – nơi tuổi trẻ của ông đã cháy hết mình vì Tổ quốc.
Câu chuyện được ghi lại bởi sinh viên Huỳnh Ngọc Như Quỳnh- Khoa Ngoại Ngữ K47F
Cựu TNXP Nguyễn Văn Bình tham gia lực lượng từ năm 18 tuổi, khi cuộc kháng chiến
chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt. Ông được phân công làm nhiệm vụ san
lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt trên tuyến đường Trường Sơn – huyết
mạch vận chuyển lương thực, vũ khí cho chiến trường miền Nam.
Những ngày đầu vào tuyến lửa, ông Bình cùng đồng đội phải đối mặt với vô vàn gian
khổ: mưa rừng xối xả, vắt bám đầy người, thiếu ăn, thiếu ngủ. Ban ngày tránh máy
bay địch, ban đêm tranh thủ làm đường. Có những hôm vừa lấp xong hố bom, chưa
kịp nghỉ ngơi thì bom lại dội xuống.
Ông kể: “Có lần, cả tiểu đội đang làm việc thì máy bay ập đến. Đất đá tung mù mịt. Khi
bom dứt, chúng tôi quay lại thì đã có người nằm lại. Nhưng không ai khóc thành
tiếng, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc.”
Không chỉ làm đường, lực lượng TNXP còn trực tiếp tham gia cứu thương, vận
chuyển hàng hóa, thậm chí chiến đấu khi cần thiết. Tinh thần “tim có thể ngừng đập
nhưng đường không thể tắc” đã trở thành phương châm sống của họ.
Dù đối mặt với bom đạn khốc liệt, ông Bình và đồng đội vẫn giữ vững niềm tin chiến
thắng. Những câu hát, tiếng cười giữa rừng sâu đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt
qua tất cả.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về với cuộc sống đời thường, nhưng ký ức về
một thời “hoa lửa” vẫn luôn rực cháy trong tim. Với ông, đó không chỉ là kỷ niệm, mà
còn là niềm tự hào của cả một thế hệ.



