Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU GIAO THÔNG

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU GIAO THÔNG

Bắc Ninh25/04/2026Nguyễn Thị Yến (Đoàn xã Tân Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, trên những cung đường Trường Sơn rực lửa, có một người cán bộ luôn được đồng đội nhắc đến với niềm kính trọng sâu sắc – anh hùng Nguyễn Thái Giám, Chính trị viên phó Đại đội vận tải ô tô, Cục Hậu cần Quân khu 4.

Những con đường mà anh đi qua không phải là đường bình yên. Đó là những “tọa độ lửa”, nơi máy bay địch ngày đêm quần thảo, bom rơi xé đất, khói lửa phủ kín núi rừng. Nhưng cũng chính nơi ấy, những đoàn xe vẫn phải lăn bánh – chở theo vũ khí, lương thực, chở theo cả niềm tin của hậu phương vào tiền tuyến.

Anh Giám thường nói với anh em:
“Xe có thể hỏng, đường có thể tắc, nhưng mạch máu giao thông thì không bao giờ được phép ngừng chảy.”

Là chính trị viên phó, anh không chỉ làm công tác tư tưởng mà còn trực tiếp cùng lái xe vượt cung đường hiểm trở. Những đêm không trăng, đoàn xe tắt đèn, chỉ dựa vào ánh sao và kinh nghiệm để bám đường. Tiếng động cơ hòa với tiếng bom nổ xa gần tạo thành bản nhạc dữ dội của chiến tranh.

Có lần, khi đoàn xe đang vượt qua một trọng điểm, bất ngờ máy bay địch ập đến. Bom rơi liên tiếp, một chiếc xe phía trước trúng đạn bốc cháy. Đoàn xe có nguy cơ ùn tắc, trở thành mục tiêu cho những đợt đánh phá tiếp theo.

Không chần chừ, anh Giám lao lên phía trước. Giữa khói lửa mịt mù, anh cùng đồng đội nhanh chóng kéo xe hỏng ra khỏi đường, đồng thời chỉ huy các xe còn lại phân tán, vượt qua khu vực nguy hiểm. Tiếng anh vang lên dứt khoát giữa bom đạn:
“Bình tĩnh! Giữ đội hình! Xe còn là hàng còn!”

Chính sự bình tĩnh và quyết đoán ấy đã giúp đoàn xe tiếp tục hành trình, đảm bảo hàng hóa đến kịp chiến trường.

Không chỉ dũng cảm trong chiến đấu, anh còn là người truyền lửa cho đồng đội. Mỗi khi dừng chân, anh lại tranh thủ động viên, kể chuyện quê hương, nhắc anh em nhớ về gia đình, về lý tưởng chiến đấu. Những lời nói giản dị mà ấm áp ấy giúp xua tan mệt mỏi, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính lái xe.

Có những đêm mưa rừng tầm tã, đường lầy lội, xe sa lầy không thể tiến. Anh Giám cùng anh em lội bùn, kê đá, đẩy xe từng chút một. Bùn đất bám đầy người, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng, giọng nói vẫn vững vàng:
“Chỉ cần xe lăn bánh, là chiến trường còn hy vọng.”

Chính trong gian khổ và hiểm nguy ấy, phẩm chất của người anh hùng được tôi luyện. Anh không chỉ là người chỉ huy mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cả đơn vị.

Chiến tranh đã lùi xa, những con đường Trường Sơn hôm nay đã xanh màu hòa bình. Nhưng hình ảnh anh hùng Nguyễn Thái Giám – người chính trị viên phó luôn xông pha nơi tuyến lửa, giữ cho “mạch máu giao thông” không bao giờ tắc nghẽn – vẫn sống mãi trong ký ức của đồng đội.

Đó không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là biểu tượng của cả một thế hệ – những con người đã sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn