CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU GIAO THÔNG LÊ KHẮC HUỲNH
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ đã gác lại bút nghiên, rời xa quê hương để dấn thân vào nơi "tuyến lửa". Ông Lê Khắc Huỳnh, người cựu Thanh niên xung phong năm ấy, là một mảnh ghép bình dị nhưng kiên cường trong bức tranh "thời hoa lửa" hào hùng của dân tộc.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ đã gác lại bút nghiên, rời xa quê hương để dấn thân vào nơi "tuyến lửa". Ông Lê Khắc Huỳnh, người cựu Thanh niên xung phong năm ấy, là một mảnh ghép bình dị nhưng kiên cường trong bức tranh "thời hoa lửa" hào hùng của dân tộc.
Rời lũy tre làng khi tuổi đời mới mươi tám, đôi mươi, ông Lê Khắc Huỳnh cùng hàng vạn thanh niên miền Bắc lên đường với khí thế "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Đơn vị của ông được phân công bám trụ tại những tọa độ lửa – nơi máy bay Mỹ đánh phá ác liệt nhất nhằm cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam ruột thịt.
Ký ức về những ngày "máu trộn bùn non" chưa bao giờ phai nhạt. Ông kể về những đêm không ngủ, dưới ánh pháo sáng của kẻ thù, đôi bàn tay gầy guộc của các chiến sĩ TNXP vẫn thoăn thoắt cuốc đất, san lấp hố bom. "Sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất" không chỉ là khẩu hiệu, mà là lẽ sống của ông và đồng đội những ngày ấy.
Trong câu chuyện của ông Huỳnh, "thời hoa lửa" không chỉ có bom đạn, mà còn có tình đồng chí ấm áp. Có những bữa cơm chỉ có măng rừng và muối trắng, có những cơn sốt rét rừng hành hạ, nhưng tiếng hát vẫn vang lên át tiếng bom rơi.
Ông nhớ nhất những lần đi "phá bom nổ chậm". Giữa cái chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tay, người chiến sĩ ấy vẫn bình thản đối mặt, bởi ông biết rằng, mỗi mét đường thông suốt là thêm một hy vọng cho tiền tuyến thắng lợi. Những vết sẹo trên thân thể ông hôm nay chính là những "tấm huân chương" vô giá, minh chứng cho một thời hoa lửa không thể nào quên.
Trở về sau chiến tranh, mang trong mình những vết thương và di chứng của chất độc hóa học, ông Lê Khắc Huỳnh vẫn giữ vững phẩm chất của người chiến sĩ TNXP. Ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, là tấm gương sáng cho con cháu về lòng yêu nước và ý chí vươn lên.
Với ông, câu chuyện về thời hoa lửa không phải để kể về công trạng, mà là để nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hòa bình. Những trang sử hào hùng ấy sẽ mãi là ngọn lửa tiếp nối, sưởi ấm và soi đường cho tuổi trẻ thanh niên Việt Nam.



