Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI LÁI XE GIỮA GIỜ KHẮC LỊCH SỬ

Có những khoảnh khắc của lịch sử không được ghi lại bằng những bức ảnh rõ nét hay những dòng biên niên khô cứng, mà được khắc sâu trong ký ức của những con người bình dị đã đi qua chiến tranh. Với họ, chỉ một ngã rẽ trên đường hành quân, một bàn tay chỉ lối giữa khói lửa, hay một tiếng reo bật khóc trong giờ phút chiến thắng… cũng đủ trở thành ký ức mang theo suốt một đời.

Hải Phòng13/01/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy ấy, câu chuyện của ông Nguyễn Công Thuận, 73 tuổi, quê xã An Phượng (Thanh Hà), là một lát cắt lặng lẽ nhưng vô cùng đặc biệt của trưa 30/4/1975 – thời khắc mà cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui độc lập, thống nhất.

Năm ấy, ông Thuận là chiến sĩ thuộc Trung đoàn 11, Sư đoàn 571, được giao nhiệm vụ lái xe chở một trung đội trinh sát tiến thần tốc vào đánh chiếm Đài Phát thanh Sài Gòn – một trong những mục tiêu trọng yếu của Chiến dịch Hồ Chí Minh. Con đường tiến vào trung tâm thành phố khi ấy đầy khói lửa, hỗn độn và nguy hiểm, từng phút giây đều căng thẳng như chạm ngưỡng sinh tử.

Khi chiếc xe chở quân đến cầu Sài Gòn, giữa những làn đạn còn rải rác và tình thế khẩn trương, ông Thuận bối rối vì chưa xác định được hướng đi chính xác vào mục tiêu. Đúng lúc ấy, giữa dòng người tản mác, một người phụ nữ mặc áo bà ba xuất hiện. Không cần lời giải thích dài dòng, chị lặng lẽ chỉ đường cho bộ đội tiến thẳng vào Đài Phát thanh Sài Gòn. Bàn tay chỉ lối ấy – giản dị mà quả cảm – đã góp phần đưa lịch sử sang trang.

Nhờ sự dẫn đường kịp thời đó, đơn vị của ông Thuận nhanh chóng tiếp cận mục tiêu. Đúng 11 giờ 30 phút, trung đội trinh sát cùng lực lượng phối hợp chiếm được Đài Phát thanh Sài Gòn. Trong giây phút thiêng liêng ấy, giữa phòng phát sóng còn vương mùi khói súng, những người lính ôm chầm lấy nhau, nước mắt hòa cùng nụ cười.

Chúng tôi hét lên: sống rồi, đất nước thống nhất rồi!” – ông Thuận nhớ lại, giọng vẫn run lên dù đã gần nửa thế kỷ trôi qua.

Chiến tranh lùi xa, ông Nguyễn Công Thuận trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng trong ký ức người lính năm xưa, con đường qua cầu Sài Gòn, bàn tay người phụ nữ áo bà ba, và giờ phút lịch sử 11 giờ 30 ngày 30/4/1975 vẫn luôn hiện rõ, như mới hôm qua.

Đó không chỉ là ký ức của riêng ông, mà là ký ức chung của một thế hệ đã đi qua lửa đạn để đổi lấy hòa bình, độc lập và thống nhất cho Tổ quốc – những câu chuyện thời hoa lửa, mãi mãi không phai trong lòng dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn