Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa: Người lính già và ký ức tháng Tư 

Gia Lai07/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: Người lính già và ký ức tháng Tư

Ở tuổi 73, Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ vẫn giữ nguyên vẹn ký ức về những ngày tháng Tư lịch sử năm 1975. Ông là một trong những người trực tiếp tham gia các trận đánh cuối cùng, góp phần làm nên chiến thắng 30/4. Nhập ngũ năm 1966, từng chiến đấu qua nhiều đơn vị chủ lực, với ông, Chiến dịch Hồ Chí Minh là dấu ấn thiêng liêng nhất trong cuộc đời binh nghiệp.

Khi đó, ông là Tham mưu phó, Trưởng ban Tác chiến của cánh quân thứ 5, nhận nhiệm vụ đánh từ hướng Gò Công, phối hợp với các mũi tiến công giải phóng Sài Gòn. Cuối tháng 3/1975, nhận lệnh khẩn, đơn vị ông hành quân vượt nhiều tuyến sông như Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ Tây để tiến về Bình Chánh, đánh vào các mục tiêu trọng yếu như cầu Chữ Y, Tổng nha Cảnh sát và kho xăng Nhà Bè.

Ông nhớ rõ những giờ phút căng thẳng khi vượt sông dưới sự uy hiếp của tàu chiến địch. Nhờ sự hỗ trợ của người dân địa phương, hàng trăm chiến sĩ đã vượt sông an toàn chỉ trong thời gian ngắn. Tình quân dân gắn bó trở thành yếu tố quan trọng giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Sáng 30/4/1975, khi nghe tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, ông và đồng đội vỡ òa trong xúc động. Những ký ức về từng trận đánh, từng con người và địa điểm vẫn hiện lên sống động trong tâm trí ông.

Đối với ông Thổ, điều sâu sắc không chỉ là chiến thắng mà còn là tình cảm của người dân miền Nam. Ông xúc động khi nhắc đến những “bà má” đã cưu mang bộ đội. Đặc biệt là má Tư Bún ở Tiền Giang, người nhận ông làm con nuôi và gọi ông là “Tám Thổ”. Dù nghèo khó, má vẫn bán lúa để giúp bộ đội lên đường chiến đấu, dặn dò nếu ai bị thương thì quay về nương tựa. Trên đường hành quân, người dân luôn sẵn nước, trái cây, thậm chí chở bộ đội bằng xe đạp, xe máy, như ruột thịt một nhà.

Ông cũng nhớ những khoảnh khắc nhân văn trong những ngày cuối chiến tranh. Có nơi hai bên giằng co nhưng không nổ súng vì đều mong sớm kết thúc. Thậm chí, lính đối phương còn nhắc bộ đội tránh để lộ khói khi nấu cơm để khỏi bị pháo kích. Điều đó cho thấy khát vọng hòa bình của cả hai phía.

Trong ngày tiến vào Sài Gòn, ông gặp những người dân còn lo sợ, thậm chí có người tin vào những lời đồn sai lệch về “lính giải phóng”. Nhưng chỉ sau những tiếp xúc chân thành, sự e dè nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng và giúp đỡ.

Sau chiến tranh, điều ông trân trọng nhất không phải huân chương mà là ký ức về đồng đội và tình người. Hiện nay, ông vẫn tích cực hoạt động xã hội, đấu tranh vì nạn nhân chất độc da cam và mong muốn tiếp tục tri ân những con người đã hy sinh, góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn