Câu chuyện thời hoa lửa: Người lính giữ ngọn lửa trong bóng tối
Tác giả: Vũ Nguyễn Hồng Ngọc Lớp: K13G. GDTH Trường Đại học Hải Dương

Năm 1970, ở tuổi đôi mươi đẹp nhất của đời người, ông Phạm Duy Đài – người con của thôn Cốc Lộc, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng – đã gác lại tình cảm riêng để lên đường nhập ngũ. Được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 14, Sư đoàn 9, ông trực tiếp chiến đấu tại các chiến trường khốc liệt miền Đông Nam Bộ như Tây Ninh, Long An, Tiền Giang, Đồng Tháp.
Giữa mưa bom bão đạn, người lính trẻ cùng đồng đội phải đối mặt với vô vàn gian khổ, từ việc đào công sự, củng cố trận địa cho đến những ngày tuyến tiếp tế bị cắt đứt phải ăn củ chuối rừng, uống nước thiên nhiên để cầm cự. Bệnh tật, đói khát và cái chết luôn cận kề, nhiều đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng như ông Đài chia sẻ: "Ngày nào cũng bom đạn, nhưng không ai chùn bước."
Trận chiến tại Gò Công, Chợ Gạo (Tiền Giang) là ký ức bi tráng nhất khi máy bay địch bất ngờ ném bom dồn dập. Bị sức ép hất tung, ông Đài chịu thương tích đặc biệt nghiêm trọng và bị vỡ nhãn cầu cả hai mắt. Vết thương tàn khốc đã vĩnh viễn cướp đi ánh sáng đôi mắt của người lính trẻ, buộc ông phải rời chiến trường khi chưa kịp cùng đồng đội chứng kiến ngày toàn thắng.
Dù sống trong bóng tối, ngọn lửa tin yêu và bản lĩnh Bộ đội Cụ Hồ trong ông chưa bao giờ tắt. Ông luôn hướng về đồng đội với sự tri ân sâu sắc, lan tỏa năng lượng tích cực và tinh thần lạc quan đến mọi người xung quanh, trở thành tấm gương sáng ngời về ý chí kiên cường và lòng yêu nước cho thế hệ mai sau.
Những "Câu chuyện thời hoa lửa" như cuộc đời của ông Phạm Duy Đài không chỉ là hồi ức chiến tranh, mà là bằng chứng sống động về giá trị của hòa bình, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn khắc ghi công lao cha anh, nỗ lực học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm với Tổ quốc.



