CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH HẢI QUÂN

Thực hiện Kế hoạch số 108-KH/ĐTN của Ban Chấp hành Đoàn phường Thủ Dầu Một ngày 16/6/2026 về việc triển khai thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” năm 2026 trên địa bàn phường Thủ Dầu Một. Sáng ngày 30/6/2026, Chi đoàn Trường Mầm non Tuổi Xanh tổ chức gặp gỡ, ghi lại những ký ức của chú Trịnh Trọng Dương - người từng tham gia làm nhiệm vụ tại chiến trường Cam Ranh Khánh hòa.
Đây không chỉ là dịp để đoàn viên, thanh niên hiểu thêm về những năm tháng chiến đấu gian khổ của thế hệ cha anh, mà còn góp phần giáo dục truyền thống yêu nước, bồi đắp lòng biết ơn, niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Tại đây, các bạn đoàn viên, thanh niên đã được lắng nghe những ký ức chiến trường qua lời kể chân thực của chú.
Người cựu binh già với 35 năm tuổi quân tới khi nghỉ hưu - chầm chậm kể lại những mảnh vỡ ký ức về một "thời hoa lửa", lòng chúng tôi trào dâng một cảm giác nghẹn ngào khó tả. Nhìn vào những nếp nhăn và ánh mắt kiên nghị của chú, chúng tôi hiểu rằng mỗi câu chữ chú thốt ra không đơn thuần là một câu chuyện kể, mà đó là xương máu, là thanh xuân và là cả một thời kỳ đầy gian lao nhưng vô cùng vĩ đại của đất nước. Sự thấu cảm sâu sắc trước những gian khổ tột cùng. Lắng nghe lời chú kể, chúng tôi như được kéo ngược thời gian trở về những năm tháng đất nước còn nghèo xơ xác. Thực sự bàng hoàng khi hình dung ra cảnh tượng chú và đồng đội phải trải qua chế độ "ăn kham khổ, rèn luyện cao". Bữa ăn thời bao cấp: Chiếc vá chia cơm bị lủng, nồi canh loãng không đủ người ăn, có những lúc đói quay quắt chỉ biết uống nước lọc cho qua bữa. Những ổ bánh nướng vội từ bột mì hết hạn, vừa ăn vừa lượm từng con mọt. Nỗi ám ảnh sinh hoạt: Mùa khô phải liều mình trèo xuống đáy giếng cạn, dùng bát sắt ăn cơm đổ vào gào kéo mang lên. Mùa mưa đến lại chịu trận trên sạp gỗ, mất ngủ vì rệp cắn sưng mình.
Những điều mà thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay chỉ được biết qua sách báo, phim ảnh thì lại là hiện thực khốc liệt mà chú và đồng đội đã từng trải qua. Càng lắng nghe, chúng tôi lại càng thêm khâm phục nghị lực và ý chí của người lính năm xưa. Chú chia sẻ rằng bản thân có sức khỏe không nổi trội như nhiều đồng đội, đã có những lúc muốn bỏ cuộc trước những đợt huấn luyện khắc nghiệt. Thế nhưng, nhìn vào tinh thần kiên cường của đồng đội, chú tự nhủ mình không được gục ngã. Chính ý chí ấy đã giúp chú vượt qua mọi giới hạn của bản thân để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó. Chúng tôi đặc biệt xúc động khi nghe chú kể về cuộc hành quân thần tốc vào ngày 30/6/1988 vào Cam Ranh. Sau 4 tháng huấn luyện tại Quảng Ninh, sau bữa cơm tối, chú cùng đồng đội lên xe, di chuyển liên tục nhiều giờ liền để vượt Phà Rừng. Tiếp đó, cả đoàn hành quân xuyên đêm qua Phà Bính, rồi lại đi bộ hành quân ngược về Hải Phòng, đón tàu lên Hà Nội lúc 4-5h sáng trong cơn đói khát bủa vây. Tất cả sự vội vã ấy là để kịp vào Cam Ranh sẵn sàng lao vào chiến trường Trường Sa đang sục sôi tiếng súng. Dù khi ấy chú chỉ là một tân binh, nhưng cái tinh thần "cháy rực", sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc của chú đã chạm thẳng vào trái tim tôi, khơi dậy một niềm tự hào tự sâu thẳm.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Cái kết vẹn tròn sau khi hòa bình, chú có cơ hội tiếp xúc với khát vọng tri thức và chú đã không chần chừ mà nhanh tay bắt lấy cơ hội ấy. Chi tiết chú bắt xe từ Cam Ranh lên bến xe Vân Khánh ở Sài Gòn lúc 9h tối để đi học sĩ quan khiến tôi vừa thương, vừa cảm kích. Hình ảnh chú cùng người bạn đồng đội nằm ngủ tạm trên bãi cỏ gần bến xe dưới bầu trời đêm, chờ chuyến xe 4h sáng để về trường, là một hình ảnh đẹp và xúc động đến nao lòng. Sáng ngày 11/3/1991, chú bắt xe từ Sài Gòn đến bến xe Sông Bé, bắt đầu chặng đường mới trên con đường học tập và rèn luyện để trở thành sĩ quan. Sau đó, có một thời gian chú được cử theo học chương trình liên kết tại Trường Sĩ quan Lục quân 2. Môi trường học tập và huấn luyện nơi đây còn khắc nghiệt hơn cả những ngày đầu là một tân binh ở Quảng Ninh. Khát vọng muốn thử thách bản thân, muốn có trình độ cao hơn để cống hiến của chú lớn đến mức giúp chú vượt qua cả nỗi sợ hãi của một chàng trai lần đầu bước chân đến mảnh đất xa lạ. Để rồi sau bao nhiêu đắng cay, chú đã hoàn thành xuất sắc chặng đường rèn luyện, trở thành người quản lý học viên tới năm 2022 và cống hiến trọn vẹn 35 năm cho quân đội trước khi về hưu.
Câu chuyện của chú không chỉ là hồi ức của riêng một cá nhân, mà là một bài học lịch sử bằng xương bằng thịt, nhắc nhở chúng tôi về giá trị của hòa bình và sự kiên trì trong cuộc sống hôm nay. Sự hy sinh thầm lặng của chú và thế hệ đi trước là cái giá bằng máu và nước mắt để chúng tôi có được ngày hôm nay. Câu chuyện của chú chính là ngọn đuốc tinh thần, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi phải sống sao cho xứng đáng với "thời hoa lửa" vĩ đại của cha anh. Lời tri ân sâu sắc gửi đến người cựu binh già. Từ đáy lòng mình, chúng con xin gửi đến chú lời tri ân thành kính và sâu sắc nhất. Cảm ơn chú đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân, gác lại những hạnh phúc riêng tư để đối mặt với hiểm nguy nơi đầu sóng ngọn gió, bảo vệ từng tấc đất, từng dải bạt Trường Sa của Tổ quốc. Cảm ơn chú đã không bỏ cuộc trong những năm tháng gian khổ cùng cực ấy, để ngày hôm nay, thế hệ chúng con được sống trong một đất nước hòa bình, tự do và phát triển. Những vết chai sần trên đôi tay chú, những vết sẹo của một thời rệp cắn, hay ánh mắt kiên nghị đã đi qua bom đạn… tất cả đều là những chứng nhân lịch sử vô giá. Câu chuyện của chú không chỉ là bài học về lòng yêu nước, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho con trước những khó khăn của cuộc sống thường nhật. Chúng con tự hứa sẽ luôn trân trọng giá trị của hòa bình, không ngừng nỗ lực học tập và làm việc để góp phần dựng xây quê hương, xứng đáng với những hy sinh cao cả mà chú và các đồng đội đã gửi gắm lại cho thế hệ mai sau. Kính chúc chú luôn mạnh khỏe, giữ mãi ngọn lửa nhiệt huyết của người lính Hải Quân năm xưa và luôn là bóng cây đại thụ vững chãi cho con cháu noi theo.



