CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH LỤC HẢI ĐƯỜNG (Phần 2): Giữa những trận tuyến nơi biên giới
Chiến tranh chống Mỹ kết thúc không có nghĩa hành trình của người lính Lục Hải Đường dừng lại. Từ tháng 11/1976 đến tháng 3/1980, ông tiếp tục tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc ở biên giới phía Bắc, trong đó có những năm tháng tại đồn 155 Lũng Làn, Mèo Vạc.

Nếu phần trước là câu chuyện về những ngày đầu ông Lục Hải Đường khoác áo lính, thì những năm tháng tiếp theo đưa ông đến một chiến trường mới.
Từ tháng 11/1976 đến ngày 31/3/1980, ông tiếp tục tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc ở biên giới phía Bắc.
Người lính từng đi qua những năm tháng chống Mỹ lại tiếp tục đứng trong hàng ngũ những người bảo vệ biên cương.
Lần này, chiến trường gắn với những vùng đất nơi biên giới phía Bắc, trong đó có đồn 155 Lũng Làn, Mèo Vạc.
Tại đây, ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ cùng đồng đội trong Đại đội 1, Tiểu đội 8, Trung đoàn 123, Sư đoàn 304.
Biên giới những năm tháng ấy là nơi người lính phải đối mặt với nhiều hiểm nguy.
Theo lời kể của ông, rất nhiều chiến sĩ đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ ra đi khi phía trước còn biết bao dự định, ước mơ.
Nhưng chiến tranh không cho họ cơ hội trở về.
Đối với những người còn sống, mỗi đồng đội hy sinh đều để lại một khoảng trống không thể lấp đầy.
Trong những ngày tháng nơi biên giới, tình đồng đội vì thế càng trở nên sâu nặng.
Cùng ở một vị trí, cùng thực hiện nhiệm vụ, cùng chia sẻ hiểm nguy – những người lính trở thành điểm tựa của nhau giữa chiến trường.
Nhưng có một lần, tại đồn 155 Lũng Làn, ông Lục Hải Đường đã trải qua một tình huống đặc biệt nguy hiểm.
Địch tập kích với số lượng lớn, trong khi tại đồn chỉ có sáu người lính.
Đó là một trong những ký ức mà người lính năm xưa vẫn mang theo đến hôm nay.
Và trong khoảnh khắc chỉ có sáu người đối mặt với một lực lượng đông hơn rất nhiều, bản lĩnh của những người lính nơi biên giới đã được thử thách đến tận cùng...



