Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH LỤC HẢI ĐƯỜNG (Phần 3): Sáu người lính nơi đồn 155 Lũng Làn

Một đồn biên giới, sáu người lính và một cuộc tập kích với số lượng lớn. Ký ức về những giờ phút hiểm nguy ấy đã trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời quân ngũ của ông Lục Hải Đường. Nhưng chiến tranh còn để lại những vết thương theo một cách khác – từ những quả bom, quả mìn còn nằm lại trên mặt đất.

Tuyên Quang18/08/2026Lục Văn Thuần (Đoàn xã Khuôn Lùng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH LỤC HẢI ĐƯỜNG (Phần 3): Sáu người lính nơi đồn 155 Lũng Làn

Ở phần trước, câu chuyện dừng lại tại đồn 155 Lũng Làn, Mèo Vạc.

Một nơi mà chỉ cần nhắc tên, những ký ức của người lính năm xưa lại trở về.

Có một lần, đồn bị địch tập kích với số lượng lớn.

Trong khi đó, tại đồn chỉ có sáu chiến sĩ.

Sáu người lính phải đối mặt với một tình thế vô cùng nguy hiểm.

Nhưng giữa chiến trường, người lính không có quyền lựa chọn sự sợ hãi.

Phía trước là nhiệm vụ.

Bên cạnh là đồng đội.

Và phía sau là đất nước, quê hương.

Trong những giờ phút như vậy, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

Những người lính phải dựa vào nhau, giữ vững vị trí và thực hiện nhiệm vụ được giao.

Đó là những khoảnh khắc mà tình đồng đội không còn chỉ là một khái niệm.

Nó trở thành sức mạnh giúp người lính đứng vững.

Nhưng chiến tranh không chỉ có những trận đánh.

Sau những tiếng súng, trên những vùng đất từng diễn ra chiến sự vẫn còn đó những quả bom, quả mìn chưa phát nổ.

Và chính những thứ tưởng như đã im tiếng ấy tiếp tục đe dọa sự sống.

Trong một lần rà phá bom mìn, ông Lục Hải Đường đã bị thương.

Một vết thương trên cơ thể, nhưng đồng thời cũng là dấu tích của những năm tháng ông đã đi qua.

Từ một người lính trẻ tham gia kháng chiến chống Mỹ, đến người lính bảo vệ biên giới phía Bắc, ông đã trải qua những chiến trường mà mỗi bước chân đều có thể đối diện với hiểm nguy.

Nhưng rồi, chiến tranh cũng đến ngày khép lại.

Người lính năm xưa trở về.

Trở về với quê hương.

Trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng trở về không có nghĩa là những năm tháng chiến tranh bị bỏ lại phía sau.

Bởi trong hành trang của người lính còn có ký ức về những người đồng đội đã hy sinh, về những năm tháng tuổi trẻ và những gì đã chứng kiến nơi chiến trường.

Và từ người lính trở về, ông Lục Hải Đường lại bước vào một chặng đường mới – tiếp tục cống hiến cho quê hương trên một cương vị khác...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn