CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
Ông Lò Văn Cóong một người lính già sống giản dị giữa bản làng bình yên của núi rừng, ông từng là một người lính hăng hái cống hiến thanh xuân của mình cho quên hương đất nước
Giữa bản làng yên bình của núi rừng Sơn La hôm nay, có một người lính già vẫn sống giản dị, hiền hòa – ông Lò Văn Cóong, người từng dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho một “thời hoa lửa” – thời tuổi trẻ rực cháy vì lý tưởng thiêng liêng của dân tộc. Sinh ra và lớn lên giữa đại ngàn Tây Bắc, chàng trai Lò Văn Cóong khi ấy mới đôi mươi đã nghe tiếng gọi thiêng liêng của non sông.
Tháng 5 năm 1972, ông hăng hái lên đường nhập ngũ, tạm biệt gia đình, bản làng, khoác lên mình màu áo xanh người lính. Những ngày đầu huấn luyện ở tỉnh Sơn La là những tháng ngày không thể nào quên – gian khổ, thiếu thốn nhưng đầy ắp tinh thần đoàn kết và niềm tin chiến thắng.
Sau huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đội 1, Tiểu đoàn 25, Sư đoàn 31, Quân khu 4, thực hiện nhiệm vụ mở đường vận chuyển chiến lược một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm nhưng cũng đầy vinh quang. Đường đi qua núi cao, vực sâu, bom đạn rình rập ngày đêm, nhưng người lính trẻ
vẫn kiên cường bám trụ. Họ vừa cầm xẻng, cầm cuốc san đất, vừa sẵn sàng chiến đấu khi cần, để từng đoàn xe chở hàng, chở đạn, chở niềm tin
tiến về tiền tuyến.
Trong những đêm Trường Sơn sương phủ, giữa tiếng côn trùng và tiếng máy nổ vọng xa, ông cùng đồng đội vẫn hát vang những khúc quân hành, vẫn tin rằng mỗi con đường hôm nay mở ra sẽ đưa đất nước gần hơn với hòa bình mai sau. Bao vất vả, hi sinh không thể kể hết, nhưng đó cũng chính là những năm tháng đẹp nhất – thời tuổi trẻ được sống, được cống hiến, được cháy hết mình vì Tổ quốc.
Tháng 11 năm 1977, ông Lò Văn Cóong hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại đời thường, ông vẫn giữ nếp sống giản dị,
cần cù, tiếp tục góp sức xây dựng quê hương Lai Châu ngày càng đổi mới. Dù thời gian đã làm mái tóc ông bạc đi, nhưng trong đôi mắt vẫn ánh lên
niềm tự hào của một người lính từng đi qua lửa đạn, từng sống trọn với tuổi xuân đáng nhớ nhất đời mình.
Giờ đây, giữa những hàng chuối xanh mát nơi quê nhà, ông lặng lẽ sống những năm tháng bình yên, nhưng câu chuyện “thời hoa lửa” của ông
vẫn như một bản hùng ca, thắp sáng trong lòng con cháu niềm tự hào và biết ơn sâu sắc với thế hệ đi trước – những người đã hiến trọn thanh xuân
cho độc lập, tự do của Tổ quốc.“Thời hoa lửa” – với ông Cóong, đó không chỉ là ký ức, mà là biểu tượng của lòng yêu nước, của niềm tin bất diệt vào độc lập và tự do.
Những câu chuyện ông kể cho con cháu hôm nay không chỉ là lời nhắc nhớ quá khứ, mà còn là bài học quý giá về trách nhiệm,
về khát vọng sống đẹp và sống có ích.
Thế hệ trẻ chúng ta hôm nay, khi được lớn lên trong hòa bình, càng thêm thấm thía giá trị của những hi sinh thầm lặng ấy. Xin được tri ân ông – người lính của một thời hoa lửa, người đã góp phần thắp sáng con đường Tổ quốc đi tới ngày toàn thắng.
“Có những ngọn lửa không bao giờ tắt – đó là ngọn lửa trong tim người lính Việt Nam.”


