Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa – Người lính Nguyễn Văn Phượng

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai20/04/2026Hoàng Mai Loan (Đoàn xã Việt Hồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa – Người lính Nguyễn Văn Phượng

Nguyễn Văn Phượng sinh năm 1958, lớn lên trong một miền quê còn nhiều dấu tích của chiến tranh. Tuổi trẻ của ông giản dị, gắn với ruộng đồng, với gia đình, nhưng cũng sớm được hun đúc tinh thần sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Năm 1978, ở tuổi đôi mươi, ông cùng người bạn thân thiết từ thuở thiếu thời khoác ba lô nhập ngũ. Hai người lớn lên bên nhau, thân thiết như anh em ruột thịt. Ngày chia tay quê hương, họ cùng hẹn: dù phía trước có gian khổ đến đâu, cũng sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và cùng nhau trở về.

Những ngày trong quân ngũ là chuỗi thử thách không ngừng. Họ cùng nhau hành quân qua những chặng đường dài, cùng tập luyện dưới nắng gắt, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm đạm bạc. Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng gió thổi qua tán lá, hai người lại kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, về gia đình, về ước mơ ngày trở lại. Chính tình bạn ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua mọi khó khăn.

Nhưng chiến tranh không cho phép ai giữ trọn lời hẹn.

Trong một lần làm nhiệm vụ, người bạn thân của ông Phượng đã anh dũng hy sinh. Tin dữ đến bất ngờ, khiến ông như lặng đi. Người từng sát cánh bên ông, cùng chia sẻ từng gian khó, giờ đây đã nằm lại nơi chiến trường. Lời hứa ngày trở về quê hương bỗng chốc trở thành dang dở.

Nỗi đau ấy theo ông suốt những năm tháng còn lại trong quân ngũ. Nhưng cũng chính từ đó, ông càng thêm quyết tâm. Ông tự nhủ phải sống, phải chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ thay cho cả phần của người bạn đã ngã xuống. Mỗi bước chân hành quân, mỗi nhiệm vụ hoàn thành, đều mang theo hình bóng người bạn thân trong tim.

Năm 1982, ông Nguyễn Văn Phượng xuất ngũ, trở về quê hương. Ngày trở lại làng xưa, niềm vui đoàn tụ xen lẫn nỗi nghẹn ngào. Bởi trong niềm vui ấy, vẫn thiếu đi một người – người bạn đã cùng ông lên đường năm nào. Ông tìm về thăm gia đình bạn, thắp nén hương, lặng lẽ kể lại những năm tháng hai người đã sống, đã chiến đấu cùng nhau.

Đối với ông, ký ức về người bạn ấy chưa bao giờ phai nhạt. Đó không chỉ là nỗi mất mát, mà còn là động lực để ông sống tốt hơn, trân trọng hơn cuộc sống hôm nay.

Câu chuyện của Nguyễn Văn Phượng là một lát cắt chân thực của thời hoa lửa – nơi có tình đồng đội sâu nặng, có những lời hẹn dang dở và những hy sinh thầm lặng. Và chính những ký ức ấy đã góp phần làm nên giá trị của hòa bình, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân quý những gì mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn