Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH QUÂN Y GIỮA ĐẠI NGÀN

Tuyên Quang10/08/2026Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Khánh Độ, sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1970, công tác tại Gia Lai và đảm nhiệm nhiệm vụ quân y. Khi bước vào quân ngũ, ông mới hai mươi hai tuổi – tuổi thanh xuân đẹp nhất của một đời người. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, tuổi trẻ của ông đã gắn với màu áo lính, với núi rừng Tây Nguyên và nhiệm vụ chăm sóc, cứu chữa đồng đội.

Người lính quân y có một nhiệm vụ đặc biệt. Khi những người lính phía trước chiến đấu, phía sau họ luôn cần những người sẵn sàng chăm sóc thương binh, xử lý vết thương và tìm mọi cách bảo vệ sự sống cho đồng đội.

Ở chiến trường, điều kiện cứu chữa không thể đầy đủ như trong bệnh viện thời bình. Thuốc men, dụng cụ và phương tiện đều có những lúc thiếu thốn. Giữa núi rừng Gia Lai, người quân y phải làm việc trong những điều kiện khó khăn, đòi hỏi sự bình tĩnh, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm rất cao.

Có những lúc thương binh được đưa về liên tục. Người bị thương nhẹ, người bị thương nặng, mỗi trường hợp đều cần được xử lý nhanh chóng. Với người lính quân y, từng phút, từng giây đều quý giá. Băng bó một vết thương, cầm máu, chăm sóc người bị thương hay hỗ trợ chuyển thương binh về tuyến sau – tất cả đều mang theo một mong muốn giản dị: giữ đồng đội ở lại với cuộc đời.

Những ngày tháng ấy, người làm quân y nhiều khi phải quên đi sự mệt mỏi của chính mình. Một ca cứu chữa chưa xong thì người bị thương khác đã được đưa tới. Ban ngày làm nhiệm vụ, ban đêm vẫn phải sẵn sàng khi có tình huống xảy ra. Trong hoàn cảnh gian khổ, người lính quân y vừa phải vững chuyên môn, vừa phải có một tinh thần thật vững vàng.

Có lẽ điều khó quên nhất không chỉ là những vết thương, mà còn là ánh mắt của những người đồng đội khi được chăm sóc. Giữa chiến trường, một lời động viên, một bàn tay giữ chặt hay một lần băng bó kịp thời cũng có thể trở thành nguồn sức mạnh giúp người lính vượt qua đau đớn.

Ông Hoàng Khánh Độ đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho công việc như thế.

Không phải lúc nào người lính quân y cũng xuất hiện ở nơi được nhắc đến nhiều nhất, nhưng họ luôn có mặt ở nơi đồng đội cần. Phía sau mỗi người lính được cứu chữa, mỗi thương binh được đưa về an toàn là sự tận tụy của những con người âm thầm làm nhiệm vụ.

Giữa đại ngàn Gia Lai, những năm tháng quân ngũ đã để lại trong ông Độ những ký ức không dễ phai. Đó là ký ức về những người từng cùng ông sống và làm nhiệm vụ, về những ngày thiếu thốn nhưng chan chứa tình đồng chí, về trách nhiệm của một người quân y trước sự sống của đồng đội.

Chiến tranh đã lùi xa. Gia Lai hôm nay đã đổi thay rất nhiều, nhưng câu chuyện về những người lính năm xưa vẫn còn nguyên giá trị.

Câu chuyện của ông Hoàng Khánh Độ là câu chuyện về một người lính không chỉ mang trên mình màu áo quân đội mà còn mang trách nhiệm chăm sóc và bảo vệ sự sống cho đồng đội.

Một tuổi thanh xuân đi qua giữa núi rừng, bên những người lính bị thương và những ngày tháng đầy gian khó – đó chính là dấu ấn không thể phai mờ trong thời hoa lửa của người lính quân y Hoàng Khánh Độ.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH QUÂN Y GIỮA ĐẠI NGÀN | Câu chuyện thời hoa lửa