Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Có những người lính đi qua chiến tranh không mang theo hào quang chiến công, nhưng mang trong tim cả một thời tuổi trẻ gửi trọn cho Tổ quốc. Họ lặng lẽ cống hiến, lặng lẽ trở về, rồi tiếp tục sống một đời bình dị mà bền bỉ – như ngọn lửa âm ỉ, không bao giờ tắt. Cựu chiến binh Hoàng Văn Hải là một người như thế.

Hải Phòng13/01/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Văn Hải, sinh ngày 01/6/1956, quê xã Quang Trung, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương, nay thuộc xã Nam An Phụ, thành phố Hải Phòng. Tháng 8 năm 1976, khi đất nước vừa liền một dải nhưng vẫn còn bộn bề khó khăn, chàng trai tuổi đôi mươi Hoàng Văn Hải lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trung đội, mang theo trong ba lô là niềm tin, lý tưởng và trách nhiệm của thế hệ thanh niên thời hậu chiến.

Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian tôi luyện ý chí và bản lĩnh người lính. Ở nơi thao trường, doanh trại, ông Hải cùng đồng đội rèn luyện trong kỷ luật nghiêm khắc, sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Dù không trực tiếp ở giữa khói lửa chiến trường ác liệt, nhưng đó vẫn là những năm tháng gian khổ, đòi hỏi tinh thần thép, sự hy sinh thầm lặng và ý thức trách nhiệm cao đối với Tổ quốc.

Năm 1982, hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông Hoàng Văn Hải xuất ngũ trở về địa phương. Rời màu áo lính, ông không chọn cho mình con đường an nhàn, mà tiếp tục cống hiến theo một cách khác – chăm lo sức khỏe cho nhân dân. Ông công tác trong ngành y tế cơ sở, gắn bó với từng người dân, từng thôn xóm, từng ca bệnh giữa điều kiện còn nhiều thiếu thốn.

Với tinh thần của người lính Cụ Hồ, ông Hải luôn coi công việc y tế là một mặt trận không tiếng súng. Trải qua nhiều năm phấn đấu, ông từng đảm nhiệm cương vị Trạm trưởng Trạm Y tế xã Quang Trung (cũ). Ở cương vị nào, ông cũng tận tụy, trách nhiệm, coi nỗi đau của người bệnh như nỗi đau của chính mình. Những đêm trực cấp cứu, những chuyến đi thăm khám giữa mưa gió, những ca bệnh khó trong điều kiện thiếu thốn trang thiết bị… đều in dấu sự tận tâm của một người lính năm xưa.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng chất lính trong ông Hoàng Văn Hải vẫn vẹn nguyên: kỷ luật, nghĩa tình, trách nhiệm và lòng nhân ái. Từ chiến sĩ trung đội trong quân ngũ đến người cán bộ y tế ở cơ sở, ông đã đi trọn một hành trình cống hiến – âm thầm mà bền bỉ, giản dị mà cao quý.

Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Văn Hải không chỉ là ký ức của một đời người, mà còn là minh chứng sinh động cho hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ” – dù trong chiến tranh hay hòa bình, vẫn luôn sẵn sàng hy sinh, cống hiến vì nhân dân, vì Tổ quốc. Đó chính là câu chuyện thời hoa lửa được tiếp nối bằng những năm tháng tận tụy giữa đời thường – lặng lẽ mà đáng trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn