Bài viết

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ KÍ ỨC

Thái Nguyên21/04/2026Chu Thị Hồng Huế (NNA A K47 - trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ KÍ ỨC

Trong một lần về quê nghỉ hè, tôi có dịp gặp lại ông Bảy một cựu chiến binh sống gần nhà. Ông năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng, dáng người gầy nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Điều khiến tôi ấn tượng nhất ở ông không chỉ là những vết sẹo còn in hằn trên cánh tay, mà còn là ánh mắt luôn ánh lên sự kiên cường và bình thản. Chính từ câu chuyện của ông, tôi đã hiểu hơn về một thời “ hoa lửa ” đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng anh dung của dân tộc. Ông kể rằng mình nhập ngũ vào năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi. Ngày lên đường, ông chỉ kịp nhìn me một lần thật lâu rồi lặng lẽ bước đi. Ông nói, lúc đó ai cũng sợ, nhưng không ai lùi bước, bởi tất cả đều tin rằng mình đang làm điều đúng đắn – bảo vệ Tổ quốc.

Những ngày đầu ở chiến trường, ông và đồng đội phải sống trong rừng sâu. Họ đào hầm trú ẩn, mắc võng ngủ giữa những tán cây, xung quanh là tiếng côn trùng và xa xa là tiếng bom nổ. Có những hôm mưa rừng xối xả, nước ngập cả hầm, quần áo ướt sung nhưng không có chỗ để thay. Thức ăn cũng rất thiếu thốn, nhiều khi chỉ là vài nắm cơm vắt với muối trắng. Nhưng ông nói, điều khó khăn nhất không phải là cái đói hay cái lạnh, mà là sự mất mát.

Ông kể về anh Tuấn người đồng đội thân thiết nhất của ông. Hai người cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày, luôn sát cánh bên nhau trog mọi nhiệm vụ. Trong một trận càn ác liệt, khi cả đơn vị đang rút lui, anh Tuấn đã quay lại để yểm trợ cho đồng đội. Một tiếng nổ lớn vang lên, và khi mọi thứ lắng xuống, anh đã không còn nữa. Ông Bảy nghẹn lại khi kể đến đây. Ông nói: “Nếu ngày đó Tuấn không quay lại, có lẽ người nằm xuống đã là tôi.” Sau trận đó, ông càng quyết tâm chiến đấu hơn. Ông tin rằng mình phải sống, phải tiếp tục chiến đấu để xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội. Những năm tháng sau đó, ông tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ, nhiều lần cận kề cái chết, nhưng may mắn vẫn sống sót. Năm 1975, khi đất nước hàn toàn được giải phóng, ông trở về quê hương. Ngày trở về mẹ ông đã già đi rất nhiều. Hai mẹ con ôm nhau mà khóc, không nói nên lời. Nhưng niềm vui đoàn tụ không thể xóa đi những ký ức chiến tranh còn ám ảnh trong ông suốt nhiều năm sau đó. Giờ đây , khi đã ở tuổi xế chiều, ông Bảy vẫn thường ngồi trước hiên nhà, kể lại những câu chuyện xưa cho lũ trẻ trong xóm. Ông không kể để than thở, mà để nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình. Ông luôn nói: “Các cháu bây giờ được học hành đầy đủ, sống trong hòa bình, phải biết trân trọng và cố gắng hơn nữa.”

Nghe câu chuyện của ông tôi thấy vô cùng xúc động và biết ơn. Tôi hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay là kết quả của biết bao sự hy sinh thầm lặng. Những con người như ông Bảy dù không nổi tiếng nhưng chính họ đã làm nên lịch sử. “Thời hoa lửa” có thể đã lùi xa, nhưng những câu chuyện như của ông còn sống mãi. Đó không chỉ là ký ức, mà còn là bài học quý giá về lòng dung cảm, sự hy sinh và tình yêu nước. Là một sinh viên, tôi tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn, học tập tốt hơn để không phụ công lao của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn