Mẹ Việt Nam Anh hùng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA GIỮA HAI LẦN TIỄN CON RA TRẬN

Mẹ Phạm Thị Dương là một trong những Bà mẹ Việt Nam anh hùng tiêu biểu của huyện Càng Long, đã chịu đựng nỗi đau mất hai người con trong kháng chiến chống đế quốc Mỹ, nhưng vẫn giữ trọn niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình.

Vĩnh Long04/05/2026Đoàn Trường Kinh tế, Luật (Đoàn Đại học Trà Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, vùng đất An Trường không chỉ là nơi chứng kiến bom đạn tàn khốc mà còn là nơi hun đúc nên những con người kiên cường, bất khuất. Mẹ Phạm Thị Dương – người phụ nữ nông thôn chân chất, cả đời gắn bó với ruộng đồng – đã trở thành biểu tượng lặng thầm của sự hy sinh và lòng yêu nước.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân, Mẹ sớm quen với cuộc sống lam lũ. Lập gia đình với ông Võ Văn Trương, Mẹ sinh được 9 người con. Giữa cảnh chiến tranh khốc liệt, những đứa con của Mẹ lớn lên không chỉ bằng hạt gạo quê nhà mà còn bằng lý tưởng giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc.

Khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến chống đế quốc Mỹ, hai người con trai của Mẹ – Võ Văn Chính và Võ Văn Mười – lần lượt nối gót nhau lên đường tham gia cách mạng. Ngày tiễn con đi, Mẹ không khóc, chỉ dặn dò giản dị: “Đi giữ nước, ráng giữ mình, nếu có hy sinh cũng phải xứng đáng với quê hương.”

Liệt sỹ Võ Văn Chính, sinh năm 1948, tham gia cách mạng từ tháng 01/1964, là Thượng sỹ thuộc Tiểu đoàn 509 tỉnh Trà Vinh. Trong những năm tháng chiến đấu gian khổ, anh luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Ngày 01/01/1966, anh anh dũng hy sinh, để lại nỗi đau lặng lẽ trong lòng người Mẹ nơi quê nhà.

Chưa nguôi ngoai nỗi mất mát, người con trai thứ hai – Võ Văn Mười, sinh năm 1950 – tiếp tục bước vào con đường chiến đấu. Là Tiểu đội trưởng du kích xã An Quảng Hữu, anh bám trụ địa bàn, chiến đấu kiên cường trước sự truy quét của địch. Ngày 23/11/1972, trong một lần làm nhiệm vụ, anh bị địch phát hiện và bắn hy sinh.

Hai lần nhận tin dữ, hai lần tiễn con mà không có ngày trở lại, nỗi đau ấy tưởng chừng không gì bù đắp. Nhưng Mẹ Phạm Thị Dương vẫn gượng dậy, tiếp tục sống, tiếp tục lao động và nuôi dưỡng các con còn lại. Trong trái tim người Mẹ ấy, nỗi đau riêng đã hòa vào tình yêu lớn dành cho đất nước.

Sau ngày đất nước thống nhất, Mẹ vẫn giữ nếp sống giản dị, hiền hậu, luôn là chỗ dựa tinh thần cho con cháu. Những câu chuyện về hai người con liệt sỹ không chỉ là ký ức mà còn là niềm tự hào, là bài học về lòng yêu nước được truyền lại qua nhiều thế hệ.

Để ghi nhớ công ơn to lớn của Mẹ, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” (theo Quyết định số 723/QĐ-CTN).

Cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Dương là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của những người phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa – những người đã dâng hiến cả máu thịt của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA GIỮA HAI LẦN TIỄN CON RA TRẬN | Câu chuyện thời hoa lửa