Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện thời hoa lửa – Người ông tôi chỉ được gặp qua những lời kể

Đồng Nai24/06/2026Đinh Khắc Huy (Đoàn trường Đại học Công nghệ Đồng Nai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi chưa bao giờ được gặp ông nội.

Khi tôi cất tiếng khóc chào đời thì ông đã rời xa gia đình từ nhiều năm trước. Ký ức về ông trong tôi không phải là những cái ôm hay những lần được ông dắt đi chơi, mà là những câu chuyện được ba và các bác kể lại trong những buổi sum họp gia đình.

Có lần, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, tôi tò mò hỏi: “Ngày xưa ông nội làm gì vậy ba?”. Ba mỉm cười rồi chậm rãi kể:

“Ông con là người chịu khó và luôn hết lòng vì mọi người. Thời còn chiến tranh, ông từng theo ông cố tham gia công tác quân y, chăm sóc thương bệnh binh và hỗ trợ lực lượng kháng chiến. Công việc không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận nhưng cũng đầy hiểm nguy, bởi bom đạn có thể ập đến bất cứ lúc nào.”

Tôi im lặng lắng nghe.

Ba kể rằng những ngày ấy thiếu thốn đủ bề. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế đơn sơ, nhiều khi phải tận dụng mọi thứ có thể để cứu người. Có những đêm ông và đồng đội thức trắng để băng bó cho thương binh, rồi sáng sớm lại tiếp tục lên đường theo đơn vị.

Sau chiến tranh, ông không chọn nghỉ ngơi mà tiếp tục cống hiến cho quê hương. Ông từng tham gia công tác y tế, rồi làm giáo viên, sau đó đảm nhận công việc tại địa phương với vai trò cán bộ xã. Dù ở vị trí nào, ông cũng làm việc bằng sự tận tâm và trách nhiệm.

Bác tôi kể thêm rằng ông luôn quan niệm: “Giúp được người khác là điều đáng quý nhất.” Có lẽ vì thế mà cả cuộc đời ông gắn liền với những công việc phục vụ cộng đồng, từ chăm sóc sức khỏe, truyền dạy kiến thức đến góp phần xây dựng quê hương.

Nghe những câu chuyện ấy, tôi bỗng thấy tiếc vì mình không có cơ hội được ngồi cạnh ông, được nghe chính ông kể về những năm tháng gian lao ấy. Nhưng qua lời kể của ba và các bác, hình ảnh người ông trong tôi dần hiện lên rõ nét: một con người bình dị, sống trách nhiệm và luôn đặt lợi ích của người khác lên trên bản thân.

Mỗi lần nhìn tấm ảnh cũ trên bàn thờ gia đình, tôi lại nghĩ rằng dù chưa một lần được gặp mặt, ông vẫn đang truyền cho con cháu những bài học quý giá bằng chính cuộc đời mình.

Đối với tôi, ông nội không chỉ là người thân trong gia đình mà còn là một phần của “thời hoa lửa” – thế hệ đã âm thầm cống hiến, vượt qua gian khó để bảo vệ và xây dựng đất nước. Những câu chuyện về ông giúp tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trên chiến trường, mà còn được thể hiện qua sự tận tụy trong từng công việc, qua tinh thần phục vụ nhân dân và qua ý chí sống vì cộng đồng.

Tôi chưa từng được gọi hai tiếng “ông nội” trước mặt ông. Nhưng tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, ông sẽ mỉm cười khi thấy con cháu hôm nay vẫn nhớ về mình, vẫn trân trọng những gì ông đã để lại và cố gắng sống xứng đáng với những giá trị mà ông theo đuổi suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn