Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI QUÂN Y GIỮA ĐẠI NGÀN TÂY NGUYÊN

Tuyên Quang11/08/2026Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Mai Thanh Hùng, sinh năm 1945, nhập ngũ năm 1965, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Tuổi trẻ của ông bắt đầu một chặng đường đặc biệt trong màu áo lính, giữa những năm tháng chiến tranh còn vô cùng ác liệt.

Ông được đưa vào chiến trường Tây Nguyên, đảm nhiệm nhiệm vụ quân y.

Tây Nguyên những năm chiến tranh là một chiến trường khắc nghiệt. Núi rừng rộng lớn, đường đi hiểm trở, thời tiết thất thường, điều kiện sinh hoạt và cứu chữa còn vô cùng thiếu thốn. Trong hoàn cảnh ấy, người lính quân y vừa phải theo sát đơn vị, vừa phải luôn sẵn sàng có mặt khi đồng đội bị thương.

Công việc của ông Hùng không chỉ là băng bó hay chăm sóc người bệnh. Trên chiến trường, mỗi quyết định của người quân y đều gắn với sự sống của đồng đội. Khi có thương binh được đưa về, điều quan trọng nhất là phải thật bình tĩnh, nhanh chóng xử lý vết thương, cầm máu, chăm sóc ban đầu và tìm cách chuyển người bị thương về nơi an toàn hơn.

Có những lúc mọi việc diễn ra rất gấp gáp.

Người bị thương có thể được đưa về trong đêm, giữa lúc trời mưa hoặc sau những cuộc chiến đấu căng thẳng. Không có đầy đủ ánh sáng, thuốc men và dụng cụ như trong bệnh viện, người quân y phải tận dụng những gì đang có để cứu chữa đồng đội.

Những lúc ấy, sự bình tĩnh và trách nhiệm trở thành điều quan trọng nhất.

Ông Hùng cùng những người làm quân y phải làm việc trong điều kiện mà bản thân họ cũng luôn đối mặt với nguy hiểm. Có khi nơi cứu chữa chỉ cách khu vực chiến đấu không xa. Tiếng súng vẫn còn vọng lại, thương binh tiếp tục được đưa về, nhưng người quân y không thể rời vị trí của mình.

Bởi phía trước họ là những người đồng đội đang cần được cứu chữa.

Có những người chỉ bị thương nhẹ, sau khi được chăm sóc có thể trở lại đơn vị. Nhưng cũng có những trường hợp rất nặng, buộc người quân y phải làm tất cả những gì có thể để giữ lại sự sống cho đồng đội.

Đằng sau mỗi lần băng bó thành công, mỗi thương binh được chuyển về tuyến sau an toàn là những giờ phút căng thẳng mà chỉ những người từng ở chiến trường mới có thể hiểu hết.

Trong những năm tháng ấy, người quân y còn là chỗ dựa tinh thần cho người bị thương. Một lời động viên, một cái nắm tay hay sự có mặt của người đồng đội bên cạnh đôi khi cũng giúp người lính thêm nghị lực vượt qua đau đớn.

Ông Mai Thanh Hùng đã sống những năm tháng tuổi hai mươi của mình như thế.

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi người lính phía trước cầm súng chiến đấu, ông cùng những người quân y lặng lẽ làm nhiệm vụ phía sau. Họ không phải lúc nào cũng được nhắc tên trong những câu chuyện về các trận đánh, nhưng sự hiện diện của họ lại mang đến niềm hy vọng cho những người bị thương.

Chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng Tây Nguyên hôm nay đã đổi khác. Nhưng trong ký ức của người lính quân y năm xưa, chắc hẳn vẫn còn hình ảnh của những đồng đội, những ca cứu chữa giữa rừng, những đêm thức trắng và những giây phút vui mừng khi một người lính vượt qua được hiểm nguy.

Câu chuyện của ông Mai Thanh Hùng là câu chuyện về một người lính đã dành tuổi thanh xuân của mình cho một nhiệm vụ rất đặc biệt: giành lại sự sống cho đồng đội giữa chiến trường.

Trong thời hoa lửa ấy, có người cầm súng tiến lên phía trước, cũng có những người mang túi quân y lặng lẽ theo sau.

Và với ông Mai Thanh Hùng, màu áo lính năm 1965 đã gắn liền với những năm tháng giữa chiến trường Tây Nguyên, nơi ông góp phần bảo vệ đồng đội bằng kiến thức, trách nhiệm và tấm lòng của một người lính quân y.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI QUÂN Y GIỮA ĐẠI NGÀN TÂY NGUYÊN | Câu chuyện thời hoa lửa