Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ DÒNG TÊN CŨ ĐỖ VĂN VIỆT

Sinh năm 1953, lứa tuổi của ông Đỗ Văn Việt là lứa tuổi của những "trai chưa vợ, gái chưa chồng" đã tạm gác lại những ước mơ cá nhân để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất.

Thanh Hóa10/04/2026Phạm Thị Thùy Linh (Chi đoàn trường TH Xuân Thiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1953, lứa tuổi của ông Đỗ Văn Việt là lứa tuổi của những "trai chưa vợ, gái chưa chồng" đã tạm gác lại những ước mơ cá nhân để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất.

Năm 1971 - 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go, chàng trai trẻ Đỗ Văn Việt vừa tròn 18, 19 tuổi. Với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", ông đã có mặt trên những cung đường Trường Sơn rực lửa hoặc những mặt trận trực diện đầy hiểm nguy.

Ký ức về "thời hoa lửa" của những người lính sinh năm 1953 như ông thường là những đêm hành quân không nghỉ, những bữa cơm nắm muối vừng ăn vội dưới hầm chữ A, và cả những lần cận kề cái chết khi máy bay B-52 rải thảm.

Trong câu chuyện của những người như ông Việt, "hoa lửa" không chỉ là lửa đạn mà còn là đóa hoa của tình đồng chí. Đó là sự sẻ chia từng ngụm nước, tấm lương khô, hay lời hứa "nếu ai còn sống, hãy về thăm mẹ của nhau".

Dù phải đối mặt với muôn vàn gian khổ, thiếu thốn và cả những cơn sốt rét rừng hành hạ, nhưng những người con của thế hệ 1953 ấy vẫn giữ vững niềm tin sắt đá vào ngày toàn thắng. Họ đã sống những năm tháng hào hùng nhất, đẹp nhất của cuộc đời mình trên những trận địa không tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ DÒNG TÊN CŨ ĐỖ VĂN VIỆT | Câu chuyện thời hoa lửa